滴滴泉 杨杰 宋 岩谷连天岭,杉松彻象山。路从云外入,人自海边还。禅榻红尘断,经窗白昼闲。玉莲生有处,香满翠微间。 拼音 yán gǔ lián tiān lǐng,shān sōng chè xiàng shān。lù cóng yún wài rù,rén zì hǎi biān hái。chán tà hóng chén duàn,jīng chuāng bái zhòu xián。yù lián shēng yǒu chù,xiāng mǎn cuì wēi jiān。 作者介绍 杨 杨杰 宋 · ? - ? 宋无为人,字次公,自号无为子。仁宗嘉祐四年进士。神宗元丰中官太常,凡礼乐之事皆预讨论。与范镇议乐有异,多攻之。哲宗元祐中为礼部员外郎,出知润州,除两浙提点刑狱。卒年七十。有《无为集》、《乐记》。 查看全部作品 →