辟雍砚上胡先生

娲皇锻鍊补天石,天完馀石人间掷。

掷向淮山山下溪,千古万古无人识。

昼出白云笼九州,夜吐长虹冲太极。

去年腊月溪水枯,色夺江头数峰碧。

野夫采得琢为砚,一画中规外方直。

方直端平象地形,形壅水流流若璧。

拟法辟雍天子学,不比泮宫一隅塞。

幸偶先生掌辟雍,持以献诚安敢惜。

欲伐东山五大夫,受爵非材鍊为墨。

欲乞湘妃血泪竿,刮削除斑供简策。

欲就退之借毛颖,同与先生记心画。

先生记之何所先,推赜圣贤诠六籍。

四时七政有未平,愿述阴阳修律历。

夷蛮戎狄有未宾,愿摅雄略操军檄。

辟雍之水流不穷,先生之材无不通。

愿携此砚飞九穹,圆润化笔扶天工。

拼音

wā huáng duàn liàn bǔ tiān shí,tiān wán yú shí rén jiān zhì。

zhì xiàng huái shān shān xià xī,qiān gǔ wàn gǔ wú rén shí。

zhòu chū bái yún lóng jiǔ zhōu,yè tǔ zhǎng hóng chōng tài jí。

qù nián là yuè xī shuǐ kū,sè duó jiāng tóu shù fēng bì。

yě fū cǎi dé zuó wèi yàn,yī huà zhōng guī wài fāng zhí。

fāng zhí duān píng xiàng dì xíng,xíng yōng shuǐ liú liú ruò bì。

nǐ fǎ pì yōng tiān zi xué,bù bǐ pàn gōng yī yú sāi。

xìng ǒu xiān shēng zhǎng pì yōng,chí yǐ xiàn chéng ān gǎn xī。

yù fá dōng shān wǔ dà fū,shòu jué fēi cái liàn wèi mò。

yù qǐ xiāng fēi xuè lèi gān,guā xuē chú bān gōng jiǎn cè。

yù jiù tuì zhī jiè máo yǐng,tóng yǔ xiān shēng jì xīn huà。

xiān shēng jì zhī hé suǒ xiān,tuī zé shèng xián quán liù jí。

sì shí qī zhèng yǒu wèi píng,yuàn shù yīn yáng xiū lǜ lì。

yí mán róng dí yǒu wèi bīn,yuàn shū xióng lüè cāo jūn xí。

pì yōng zhī shuǐ liú bù qióng,xiān shēng zhī cái wú bù tōng。

yuàn xié cǐ yàn fēi jiǔ qióng,yuán rùn huà bǐ fú tiān gōng。

作者介绍

杨杰

宋 · ? - ?

宋无为人,字次公,自号无为子。仁宗嘉祐四年进士。神宗元丰中官太常,凡礼乐之事皆预讨论。与范镇议乐有异,多攻之。哲宗元祐中为礼部员外郎,出知润州,除两浙提点刑狱。卒年七十。有《无为集》、《乐记》。

查看全部作品 →