孟冬驾狩近郊

讲事当农隙,于畋法健行。

百神奔汉跸,万骑扈轩营。

彍弩先驱肃,雕戈后队明。

云罗垂列岳,虎落压裨瀛。

掠野毛群萃,搜林羽族并。

熊罴兆中见,鹅鹳阵前程。

叠中星弧妙,连飞月箭轻。

雁穷书并坠,兔尽窟兼平。

俊鹘交拳击,寒鹰厉吻鸣。

舞骖均耳耳,鋂犬斗令令。

示祝仍开网,招虞不用旌。

才闻大緌下,已见护车盈。

行在移銮仗,中涂集幔城。

寿觞称帝酒,恩膳遍君羹。

雾日曈昽暖,霜原澶漫清。

长杨卷衰叶,敦苇拉枯茎。

羽猎何烦讽,车攻遂合赓。

宁专乾豆荐,要阅建章兵。

风入旗常影,天含鼓吹声。

九街犹未晚,尧屋已还衡。

拼音

jiǎng shì dāng nóng xì,yú tián fǎ jiàn xíng。

bǎi shén bēn hàn bì,wàn qí hù xuān yíng。

guō nǔ xiān qū sù,diāo gē hòu duì míng。

yún luó chuí liè yuè,hǔ luò yā bì yíng。

lüè yě máo qún cuì,sōu lín yǔ zú bìng。

xióng pí zhào zhōng jiàn,é guàn zhèn qián chéng。

dié zhōng xīng hú miào,lián fēi yuè jiàn qīng。

yàn qióng shū bìng zhuì,tù jǐn kū jiān píng。

jùn gǔ jiāo quán jī,hán yīng lì wěn míng。

wǔ cān jūn ěr ěr,méi quǎn dòu lìng lìng。

shì zhù réng kāi wǎng,zhāo yú bù yòng jīng。

cái wén dà ruí xià,yǐ jiàn hù chē yíng。

xíng zài yí luán zhàng,zhōng tú jí màn chéng。

shòu shāng chēng dì jiǔ,ēn shàn biàn jūn gēng。

wù rì tóng lóng nuǎn,shuāng yuán chán màn qīng。

zhǎng yáng juǎn shuāi yè,dūn wěi lā kū jīng。

yǔ liè hé fán fěng,chē gōng suì hé gēng。

níng zhuān qián dòu jiàn,yào yuè jiàn zhāng bīng。

fēng rù qí cháng yǐng,tiān hán gǔ chuī shēng。

jiǔ jiē yóu wèi wǎn,yáo wū yǐ hái héng。

作者介绍

宋祁

宋 · 998年 - 1061年

宋祁,字子京,宋庠之弟,北宋官员、文学家、史学家。祖籍安陆(今湖北安陆县),曾祖宋骈徙居开封府雍丘(今河南民权县双塔集村)。天圣二年进士,官翰林学士、史馆修撰。与欧阳修等合修《新唐书》,书成,进工部尚书,拜翰林学士承旨。卒谥景文,与兄宋庠并有文名,时称“二宋”。诗词语言工丽,因《玉楼春》词中有“红杏枝头春意闹”句,世称“红杏尚书”。

查看全部作品 →