和庞丞相

顾我支离甚,惟公念不才。

朱颜为列郡,白发入中台。

阁道通天禄,宫门拂斗魁。

论班元后郑,作赋或延枚。

病肘垂杨老,危心一橹摧。

根愁江北变,叶喜洛阳来。

自昔边州重,当年蜀驭催。

烧烽看朔漠,扪井历崔嵬。

粗可翻前史,何能调禁财。

流光成浩荡,孤宦易嫌猜。

曲外悲弦剩,机头谤锦开。

无功惭远志,有吏笑然灰。

左辖真虚忝,仙曹复滥陪。

门鶋愁眩转,轩鹤老毰毸。

倾否知攸往,成章恧所裁。

贾生空问卜,楚客但劳媒。

特召依明主,生还揖上台。

缇油观册府,巾履记翘材。

长跪怀人句,徐传道旧杯。

今兹宣父冶,终得铸颜回。

拼音

gù wǒ zhī lí shén,wéi gōng niàn bù cái。

zhū yán wèi liè jùn,bái fā rù zhōng tái。

gé dào tōng tiān lù,gōng mén fú dòu kuí。

lùn bān yuán hòu zhèng,zuò fù huò yán méi。

bìng zhǒu chuí yáng lǎo,wēi xīn yī lǔ cuī。

gēn chóu jiāng běi biàn,yè xǐ luò yáng lái。

zì xī biān zhōu zhòng,dāng nián shǔ yù cuī。

shāo fēng kàn shuò mò,mén jǐng lì cuī wéi。

cū kě fān qián shǐ,hé néng diào jìn cái。

liú guāng chéng hào dàng,gū huàn yì xián cāi。

qū wài bēi xián shèng,jī tóu bàng jǐn kāi。

wú gōng cán yuǎn zhì,yǒu lì xiào rán huī。

zuǒ xiá zhēn xū tiǎn,xiān cáo fù làn péi。

mén jū chóu xuàn zhuǎn,xuān hè lǎo péi sāi。

qīng fǒu zhī yōu wǎng,chéng zhāng nǜ suǒ cái。

jiǎ shēng kōng wèn bo,chǔ kè dàn láo méi。

tè zhào yī míng zhǔ,shēng hái yī shàng tái。

tí yóu guān cè fǔ,jīn lǚ jì qiào cái。

zhǎng guì huái rén jù,xú chuán dào jiù bēi。

jīn zī xuān fù yě,zhōng dé zhù yán huí。

作者介绍

宋祁

宋 · 998年 - 1061年

宋祁,字子京,宋庠之弟,北宋官员、文学家、史学家。祖籍安陆(今湖北安陆县),曾祖宋骈徙居开封府雍丘(今河南民权县双塔集村)。天圣二年进士,官翰林学士、史馆修撰。与欧阳修等合修《新唐书》,书成,进工部尚书,拜翰林学士承旨。卒谥景文,与兄宋庠并有文名,时称“二宋”。诗词语言工丽,因《玉楼春》词中有“红杏枝头春意闹”句,世称“红杏尚书”。

查看全部作品 →