谢乔职方惠山菜 魏野 宋 山菜寻常见眼明,使君偏赐况新生。野人屈指皆知性,老圃从头不识名。五鼎减来为异味,一箪添出称闲情。儿童笑道真嘉馔,诗思因餐觉转清。 拼音 shān cài xún cháng jiàn yǎn míng,shǐ jūn piān cì kuàng xīn shēng。yě rén qū zhǐ jiē zhī xìng,lǎo pǔ cóng tóu bù shí míng。wǔ dǐng jiǎn lái wèi yì wèi,yī dān tiān chū chēng xián qíng。ér tóng xiào dào zhēn jiā zhuàn,shī sī yīn cān jué zhuǎn qīng。 作者介绍 魏 魏野 宋 · 960年 - 1020年 宋陕州陕县人,字仲先,号草堂居士。不求仕进,自筑草堂,弹琴赋诗其中。真宗大中祥符四年,帝祀汾阴,与表兄李渎同被举荐,上表以病辞,诏州县常加存抚。与王旦、寇准友善,常往来酬唱。为诗精苦,有唐人风格,多警策句。有《东观集》、《草堂集》。 查看全部作品 →