和宗人 魏野 宋 兀坐几忘形,柴门夜不扃。稔怜丞相雨,瑞爱老人星。妻识琴材料,童谙鹤性灵。远山延颈望,疏竹枕肱听。祖业存圭窦,年支有茯苓。闲身寄精舍,狂迹在旗亭。养药依丹诀,尝茶验水经。何时得相见,静话向松庭。 拼音 wù zuò jǐ wàng xíng,chái mén yè bù jiōng。rěn lián chéng xiāng yǔ,ruì ài lǎo rén xīng。qī shí qín cái liào,tóng ān hè xìng líng。yuǎn shān yán jǐng wàng,shū zhú zhěn gōng tīng。zǔ yè cún guī dòu,nián zhī yǒu fú líng。xián shēn jì jīng shě,kuáng jì zài qí tíng。yǎng yào yī dān jué,cháng chá yàn shuǐ jīng。hé shí dé xiāng jiàn,jìng huà xiàng sōng tíng。 作者介绍 魏 魏野 宋 · 960年 - 1020年 宋陕州陕县人,字仲先,号草堂居士。不求仕进,自筑草堂,弹琴赋诗其中。真宗大中祥符四年,帝祀汾阴,与表兄李渎同被举荐,上表以病辞,诏州县常加存抚。与王旦、寇准友善,常往来酬唱。为诗精苦,有唐人风格,多警策句。有《东观集》、《草堂集》。 查看全部作品 →