题僧希元禅隐堂

游锡遍他方,归休静默堂。

孤吟时有得,诸念若为忘。

删竹减庭翠,煮茶生野香。

云山莫腾诮,心地本清凉。

拼音

yóu xī biàn tā fāng,guī xiū jìng mò táng。

gū yín shí yǒu dé,zhū niàn ruò wèi wàng。

shān zhú jiǎn tíng cuì,zhǔ chá shēng yě xiāng。

yún shān mò téng qiào,xīn dì běn qīng liáng。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →