诏贡士

星骑翩翩鹤诏来,旋闻欢语沸春雷。

天闲未减真龙种,沧海还空老蚌胎。

拂纸半毫含意劲,摩云双翅待风开。

寄言商颍辟荣客,好致吾君放道回。

拼音

xīng qí piān piān hè zhào lái,xuán wén huān yǔ fèi chūn léi。

tiān xián wèi jiǎn zhēn lóng zhǒng,cāng hǎi hái kōng lǎo bàng tāi。

fú zhǐ bàn háo hán yì jìn,mó yún shuāng chì dài fēng kāi。

jì yán shāng yǐng pì róng kè,hǎo zhì wú jūn fàng dào huí。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →