和登安济亭 蔡襄 宋 亭上风吹藤帽檐,为怜清胜得安恬。惊涛触岸层澜碎,落日衔山半景尖。遥认犀奔知鹿角,忽逢龙挂见胡髯。城南一去通沧海,无限春寒向晚添。 拼音 tíng shàng fēng chuī téng mào yán,wèi lián qīng shèng dé ān tián。jīng tāo chù àn céng lán suì,luò rì xián shān bàn jǐng jiān。yáo rèn xī bēn zhī lù jiǎo,hū féng lóng guà jiàn hú rán。chéng nán yī qù tōng cāng hǎi,wú xiàn chūn hán xiàng wǎn tiān。 作者介绍 蔡 蔡襄 宋 · 1012年 - 1067年 蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。 查看全部作品 →