序宾亭

师律先忧寄,朝家此得人。

门庭环剑佩,胸胆贯星辰。

今已闲戎略,畴能卜宴申。

楼高休暇日,台迥厌登春。

珍馆瑶甍举,璇题宝篆新。

鸭栏回斗颈,龙壁活盘鳞。

夹幕寒波颤,前峰古黛皴。

始知仙有路,尽恐世无尘。

武驭来金虎,儒簪下石麟。

机分荣辱主,觯序去留宾。

揖让盈三魄,雌雄竞一神。

气横飞客箭,歌协大夫蘋。

万古浮云片,劳生断梗身。

即时欢未已,往事梦非真。

席久疑枯海,琴幺似隔邻。

釭花明雨暮,瓮酎压霜晨。

鸦动残丝柳,鲈肥滑线莼。

晴霞上丹叶,熟粉护青筠。

赋景呵吟笔,挥谈密醉茵。

流年祇容易,嘉会可因循。

拼音

shī lǜ xiān yōu jì,cháo jiā cǐ dé rén。

mén tíng huán jiàn pèi,xiōng dǎn guàn xīng chén。

jīn yǐ xián róng lüè,chóu néng bo yàn shēn。

lóu gāo xiū xiá rì,tái jiǒng yàn dēng chūn。

zhēn guǎn yáo méng jǔ,xuán tí bǎo zhuàn xīn。

yā lán huí dòu jǐng,lóng bì huó pán lín。

jiā mù hán bō chàn,qián fēng gǔ dài cūn。

shǐ zhī xiān yǒu lù,jǐn kǒng shì wú chén。

wǔ yù lái jīn hǔ,rú zān xià shí lín。

jī fēn róng rǔ zhǔ,zhì xù qù liú bīn。

yī ràng yíng sān pò,cí xióng jìng yī shén。

qì héng fēi kè jiàn,gē xié dà fū píng。

wàn gǔ fú yún piàn,láo shēng duàn gěng shēn。

jí shí huān wèi yǐ,wǎng shì mèng fēi zhēn。

xí jiǔ yí kū hǎi,qín yāo shì gé lín。

gāng huā míng yǔ mù,wèng zhòu yā shuāng chén。

yā dòng cán sī liǔ,lú féi huá xiàn chún。

qíng xiá shàng dān yè,shú fěn hù qīng yún。

fù jǐng hē yín bǐ,huī tán mì zuì yīn。

liú nián qí róng yì,jiā huì kě yīn xún。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →