迁阳道中奉寄杨正臣同年

名第同一籍,家园连七闽。

何为别眉宇,于今十四春。

昔子补一尉,扶病走风尘。

归来解组绂,宴处颐精神。

架书括遗逸,瓮酎涵清醇。

东阡与北陌,候问通殷勤。

或言疾良愈,呼卢气益振。

或传近诗句,平淡与古邻。

语之天下事,塞耳不复闻。

宁当决引去,道固有屈伸。

嗟予仰尺禄,对雠中秘文。

天子误采拔,指名填诤臣。

力微责任重,百虑加一身。

列章乞便郡,赐告迎慈亲。

穷冬过梨岭,山蹊出幽榛。

俯深下坎井,斗起攀苍旻。

水石啮晚沙,霜风变朝皴。

粲粲涧中花,孤芳能自珍。

班班云上鸟,朝鸣亦求群。

岁晏时节动,天遥客愁新。

去子无跬步,笑语绝燕秦。

作此欲招隐,翻愧林泉人。

拼音

míng dì tóng yī jí,jiā yuán lián qī mǐn。

hé wèi bié méi yǔ,yú jīn shí sì chūn。

xī zi bǔ yī wèi,fú bìng zǒu fēng chén。

guī lái jiě zǔ fú,yàn chù yí jīng shén。

jià shū kuò yí yì,wèng zhòu hán qīng chún。

dōng qiān yǔ běi mò,hòu wèn tōng yīn qín。

huò yán jí liáng yù,hū lú qì yì zhèn。

huò chuán jìn shī jù,píng dàn yǔ gǔ lín。

yǔ zhī tiān xià shì,sāi ěr bù fù wén。

níng dāng jué yǐn qù,dào gù yǒu qū shēn。

jiē yǔ yǎng chǐ lù,duì chóu zhōng mì wén。

tiān zi wù cǎi bá,zhǐ míng tián zhèng chén。

lì wēi zé rèn zhòng,bǎi lǜ jiā yī shēn。

liè zhāng qǐ biàn jùn,cì gào yíng cí qīn。

qióng dōng guò lí lǐng,shān qī chū yōu zhēn。

fǔ shēn xià kǎn jǐng,dòu qǐ pān cāng mín。

shuǐ shí niè wǎn shā,shuāng fēng biàn cháo cūn。

càn càn jiàn zhōng huā,gū fāng néng zì zhēn。

bān bān yún shàng niǎo,cháo míng yì qiú qún。

suì yàn shí jié dòng,tiān yáo kè chóu xīn。

qù zi wú kuǐ bù,xiào yǔ jué yàn qín。

zuò cǐ yù zhāo yǐn,fān kuì lín quán rén。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →