过皇甫侍郎

丈人几八十,岁晚益穷经。

阴阳判九六,天地环丙丁。

初若发泉穴,渐已澄沧溟。

所宝非世有,愿充天子庭。

问我久京国,鬓发何星星。

无乃矜才能,吐论生风霆。

不尔负洁修,扬眉自娉婷。

昏翳本来性,憔悴百岁形。

子知大方家,真精潜杳冥。

万化一相遇,起灭如秋萤。

而于须臾间,计较罍与瓶。

膏消见远照,水烬闻馀馨。

唯公恳恳诲,敢怠拳拳听。

追思向践历,愧汗曾未停。

决然趋所适,金刀贵发硎。

去矣汴流驶,薰风送扬舲。

拼音

zhàng rén jǐ bā shí,suì wǎn yì qióng jīng。

yīn yáng pàn jiǔ liù,tiān dì huán bǐng dīng。

chū ruò fā quán xué,jiàn yǐ chéng cāng míng。

suǒ bǎo fēi shì yǒu,yuàn chōng tiān zi tíng。

wèn wǒ jiǔ jīng guó,bìn fā hé xīng xīng。

wú nǎi jīn cái néng,tǔ lùn shēng fēng tíng。

bù ěr fù jié xiū,yáng méi zì pīng tíng。

hūn yì běn lái xìng,qiáo cuì bǎi suì xíng。

zi zhī dà fāng jiā,zhēn jīng qián yǎo míng。

wàn huà yī xiāng yù,qǐ miè rú qiū yíng。

ér yú xū yú jiān,jì jiào léi yǔ píng。

gāo xiāo jiàn yuǎn zhào,shuǐ jìn wén yú xīn。

wéi gōng kěn kěn huì,gǎn dài quán quán tīng。

zhuī sī xiàng jiàn lì,kuì hàn céng wèi tíng。

jué rán qū suǒ shì,jīn dāo guì fā xíng。

qù yǐ biàn liú shǐ,xūn fēng sòng yáng líng。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →