会亭遇

志节虽落落,不能无谤毁。

壮年自雄豪,末路遽颠委。

众口方丛嘈,即欲置之死。

公尝为大臣,沈冤不辨理。

恭惟仁宗圣,散地而后已。

新治甬上居,闲逸安暮齿。

恭惟今天子,继照明鉴是。

问公何处在,勉哉为予起。

使者临其门,将驾不容俟。

滔滔汴流急,行舟姑少止。

长堤榆柳深,夜凉襟带褫。

语终求其要,兹事殊可喜。

朝廷英俊林,岂无人器使。

谓公先帝臣,擢任刷前耻。

惟公体上意,毕力荷恩纪。

富贵安足论,清心寂如水。

古人老益壮,忠义在所指。

况复千载遇,功名迈良史。

拼音

zhì jié suī luò luò,bù néng wú bàng huǐ。

zhuàng nián zì xióng háo,mò lù jù diān wěi。

zhòng kǒu fāng cóng cáo,jí yù zhì zhī sǐ。

gōng cháng wèi dà chén,shěn yuān bù biàn lǐ。

gōng wéi rén zōng shèng,sàn dì ér hòu yǐ。

xīn zhì yǒng shàng jū,xián yì ān mù chǐ。

gōng wéi jīn tiān zi,jì zhào míng jiàn shì。

wèn gōng hé chù zài,miǎn zāi wèi yǔ qǐ。

shǐ zhě lín qí mén,jiāng jià bù róng qí。

tāo tāo biàn liú jí,xíng zhōu gū shǎo zhǐ。

zhǎng dī yú liǔ shēn,yè liáng jīn dài chǐ。

yǔ zhōng qiú qí yào,zī shì shū kě xǐ。

cháo tíng yīng jùn lín,qǐ wú rén qì shǐ。

wèi gōng xiān dì chén,zhuó rèn shuā qián chǐ。

wéi gōng tǐ shàng yì,bì lì hé ēn jì。

fù guì ān zú lùn,qīng xīn jì rú shuǐ。

gǔ rén lǎo yì zhuàng,zhōng yì zài suǒ zhǐ。

kuàng fù qiān zài yù,gōng míng mài liáng shǐ。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →