和王学士水车

星鸟正中春事浓,农夫入田布嘉种。

田中白水极弥漫,鹭翅群骞鱼鬣耸。

扶持水车倚塍畔,翻翻龙脊超双踵。

日在天中人在野,脱粟未逢心益恐。

妇姑晚饷犹德色,童稚伺馀窥馌笼。

夏苗欲长苦焦枯,又送微波上层陇。

伤哉作劳无早夜,岁终赢馓凡几桶。

丰年遗秉尚或歉,一有不登皆散冗。

赋田无利从来远,索息严于公上奉。

富者不耕耕者饥,役民权枋雄豪总。

钱塘风俗本夸奢,上商射利尤加勇。

丁男特壮走长街,仆奴意气金衔駷。

方春游女湖上行,举首惟愁钗插重。

笑汝田家弄水车,何不乘时作光宠。

拼音

xīng niǎo zhèng zhōng chūn shì nóng,nóng fū rù tián bù jiā zhǒng。

tián zhōng bái shuǐ jí mí màn,lù chì qún qiān yú liè sǒng。

fú chí shuǐ chē yǐ chéng pàn,fān fān lóng jí chāo shuāng zhǒng。

rì zài tiān zhōng rén zài yě,tuō sù wèi féng xīn yì kǒng。

fù gū wǎn xiǎng yóu dé sè,tóng zhì cì yú kuī yè lóng。

xià miáo yù zhǎng kǔ jiāo kū,yòu sòng wēi bō shàng céng lǒng。

shāng zāi zuò láo wú zǎo yè,suì zhōng yíng sǎn fán jǐ tǒng。

fēng nián yí bǐng shàng huò qiàn,yī yǒu bù dēng jiē sàn rǒng。

fù tián wú lì cóng lái yuǎn,suǒ xī yán yú gōng shàng fèng。

fù zhě bù gēng gēng zhě jī,yì mín quán fāng xióng háo zǒng。

qián táng fēng sú běn kuā shē,shàng shāng shè lì yóu jiā yǒng。

dīng nán tè zhuàng zǒu zhǎng jiē,pū nú yì qì jīn xián sǒng。

fāng chūn yóu nǚ hú shàng xíng,jǔ shǒu wéi chóu chāi chā zhòng。

xiào rǔ tián jiā nòng shuǐ chē,hé bù chéng shí zuò guāng chǒng。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →