诗一首

万叠青山拔空起,一道长江清澈底。

隔岸苍茫不见人,人家多在晴云里。

匡庐五老蓬莱山,沧洲白鹭烟波间。

随风客棹任来去,落日樵歌自往还。

绝涧孤亭倚烟树,仿佛天台石桥路。

欲访群仙跨鹤游,宁乘五马专城去。

雨过棠阴满路蹊,春深草色连庭砌。

穷檐蔀屋有茕独,待尔重临慰客饥。

拼音

wàn dié qīng shān bá kōng qǐ,yī dào zhǎng jiāng qīng chè dǐ。

gé àn cāng máng bù jiàn rén,rén jiā duō zài qíng yún lǐ。

kuāng lú wǔ lǎo péng lái shān,cāng zhōu bái lù yān bō jiān。

suí fēng kè zhào rèn lái qù,luò rì qiáo gē zì wǎng hái。

jué jiàn gū tíng yǐ yān shù,fǎng fú tiān tái shí qiáo lù。

yù fǎng qún xiān kuà hè yóu,níng chéng wǔ mǎ zhuān chéng qù。

yǔ guò táng yīn mǎn lù qī,chūn shēn cǎo sè lián tíng qì。

qióng yán bù wū yǒu qióng dú,dài ěr zhòng lín wèi kè jī。

作者介绍

蔡襄

宋 · 1012年 - 1067年

蔡襄,字君谟,汉族,兴化军仙游县(今枫亭镇青泽亭)人[1] 。北宋著名书法家、政治家、茶学家。宋仁宗天圣八年(1030年)进士,先后任馆阁校勘、知谏院、直史馆、知制诰、龙图阁直学士、枢密院直学士、翰林学士、三司使、端明殿学士等职,出任福建路转运使,知泉州、福州、开封和杭州府事。

查看全部作品 →