腊雪缘何喜,春工属此兴。

宿苗沾润足,盭气涤除仍。

乱舞随空远,轻黏彻体凝。

漫天纷糁玉,极目皎铺缯。

带雨声初急,抟风势转增。

危檐飘邃幕,疏屋洒寒灯。

瑟缩鸦栖怯,跳梁犬力胜。

须臾平坎窞,顷刻没畦塍。

梅李看山木,琼瑶数塔层。

寝眠宁有道,赋咏愧非能。

郭履愁离席,孙窗但枕肱。

冻从金井水,清挹玉壶冰。

银阙何劳问,云台取次登。

渔蓑真好画,柳絮足多称。

栗冽惊残岁,凄其忆旧明。

戴君聊欲访,郢唱忽难应。

绮席交银烛,清河映玉绳。

诗成凌鲍谢,酒饮竭淄渑。

天朗醒孤鹤,风高激怒鹏。

齐宫初入梦,晓鼓数声鼟。

拼音

là xuě yuán hé xǐ,chūn gōng shǔ cǐ xīng。

sù miáo zhān rùn zú,lì qì dí chú réng。

luàn wǔ suí kōng yuǎn,qīng nián chè tǐ níng。

màn tiān fēn sǎn yù,jí mù jiǎo pù zēng。

dài yǔ shēng chū jí,tuán fēng shì zhuǎn zēng。

wēi yán piāo suì mù,shū wū sǎ hán dēng。

sè suō yā qī qiè,tiào liáng quǎn lì shèng。

xū yú píng kǎn dàn,qǐng kè méi qí chéng。

méi lǐ kàn shān mù,qióng yáo shù tǎ céng。

qǐn mián níng yǒu dào,fù yǒng kuì fēi néng。

guō lǚ chóu lí xí,sūn chuāng dàn zhěn gōng。

dòng cóng jīn jǐng shuǐ,qīng yì yù hú bīng。

yín quē hé láo wèn,yún tái qǔ cì dēng。

yú suō zhēn hǎo huà,liǔ xù zú duō chēng。

lì liè jīng cán suì,qī qí yì jiù míng。

dài jūn liáo yù fǎng,yǐng chàng hū nán yīng。

qǐ xí jiāo yín zhú,qīng hé yìng yù shéng。

shī chéng líng bào xiè,jiǔ yǐn jié zī miǎn。

tiān lǎng xǐng gū hè,fēng gāo jī nù péng。

qí gōng chū rù mèng,xiǎo gǔ shù shēng tēng。

作者介绍

廖刚

宋 · 1071年 - 1143年

宋南剑州顺昌人,字用中,号高峰。徽宗崇宁五年进士。少从陈瓘、杨时学。宣和初为监察御史,时蔡京当国,刚秉直敢言,出知兴化军。钦宗即位,为右正言。高宗绍兴元年,召为吏部员外郎,历起居舍人、给事中、刑部侍郎,御史中丞,论奏不避利弊。金人叛盟,以乞起旧相之有德望者忤秦桧,终以徽猷阁直学士提举亳州明道宫致仕。有《高峰文集》。

查看全部作品 →