罗浮高寿崔制置

罗浮高哉四百四十有二峰,三峰最高拔起金芙蓉。

耀真洞天锁溟蒙,鳌背咫尺蓬莱通。璿房瑶室深玲珑,霞袿霓袽纷丰茸。

中有老仙扰白龙,藕花冠巾九节筇。招邀茅盈挟赤松,麾诃列缺鞭丰隆。

天鸡未叫万籁空,夜半唤出扶桑红。下照万象方屯蒙,起踏斗柄呼东风。

扶胥云气低葱茏,海若吐蜃天投虹。前旌招摇导祝融,从以五色骑羊翁。

苍舒梼戭伯虎熊,风后力牧常先鸿。日用大学心中庸,暗室屋漏十目同。

夏璜荐缫旅大弓,太蔟为角谐函钟。日星宗彝映华虫,江河健帆转蒙冲。

庆历元祐诸儒宗,立朝直声摩穹窿。真卿长孺谁为容,白头万里行蚕丛。

清献清节乖崖忠,太平盛时适其逢。事有至难莫如公,表里坏证阻且讧。

参苓温平匪砭攻,潜瘳膏肓夷疽痈。三边按堵九扈丰,祥飙甘雨天为功。

趯趯和乐跃阜螽,沾沾啁哳喑寒蛩。雪山不隔黈纩聪,衮衣绣裳遄归东。

天津疋马两玉童,袖疏入奏明光宫。中兴规模旧提封,直北燕蓟西崆峒。

功成跨鹤追葛洪,神光烱烱方双瞳。金丹宝诀传枕中,负薪汲水长相从。

拼音

luó fú gāo zāi sì bǎi sì shí yǒu èr fēng,sān fēng zuì gāo bá qǐ jīn fú róng。

yào zhēn dòng tiān suǒ míng méng,áo bèi zhǐ chǐ péng lái tōng。xuán fáng yáo shì shēn líng lóng,xiá guī ní rú fēn fēng rōng。

zhōng yǒu lǎo xiān rǎo bái lóng,ǒu huā guān jīn jiǔ jié qióng。zhāo yāo máo yíng xié chì sōng,huī hē liè quē biān fēng lóng。

tiān jī wèi jiào wàn lài kōng,yè bàn huàn chū fú sāng hóng。xià zhào wàn xiàng fāng tún méng,qǐ tà dòu bǐng hū dōng fēng。

fú xū yún qì dī cōng lóng,hǎi ruò tǔ shèn tiān tóu hóng。qián jīng zhāo yáo dǎo zhù róng,cóng yǐ wǔ sè qí yáng wēng。

cāng shū táo yǎn bó hǔ xióng,fēng hòu lì mù cháng xiān hóng。rì yòng dà xué xīn zhōng yōng,àn shì wū lòu shí mù tóng。

xià huáng jiàn sāo lǚ dà gōng,tài cù wèi jiǎo xié hán zhōng。rì xīng zōng yí yìng huá chóng,jiāng hé jiàn fān zhuǎn méng chōng。

qìng lì yuán yòu zhū rú zōng,lì cháo zhí shēng mó qióng lóng。zhēn qīng zhǎng rú shuí wèi róng,bái tóu wàn lǐ xíng cán cóng。

qīng xiàn qīng jié guāi yá zhōng,tài píng shèng shí shì qí féng。shì yǒu zhì nán mò rú gōng,biǎo lǐ huài zhèng zǔ qiě hòng。

cān líng wēn píng fěi biān gōng,qián chōu gāo huāng yí jū yōng。sān biān àn dǔ jiǔ hù fēng,xiáng biāo gān yǔ tiān wèi gōng。

tì tì hé lè yuè fù zhōng,zhān zhān zhāo zhā yīn hán qióng。xuě shān bù gé tǒu kuàng cōng,gǔn yī xiù shang chuán guī dōng。

tiān jīn pǐ mǎ liǎng yù tóng,xiù shū rù zòu míng guāng gōng。zhōng xīng guī mó jiù tí fēng,zhí běi yàn jì xī kōng dòng。

gōng chéng kuà hè zhuī gé hóng,shén guāng jiǒng jiǒng fāng shuāng tóng。jīn dān bǎo jué chuán zhěn zhōng,fù xīn jí shuǐ zhǎng xiāng cóng。

作者介绍

洪咨夔

宋 · 1176年 - 1236年

宋临安于潜人,字舜俞,号平斋。宁宗嘉泰二年进士。荐历成都通判。累官监察御史,上书理宗,请权归人主,政出中书。劾罢枢密使薛极及其他得罪清议者,朝纲大振。擢殿中侍御史,迁吏部侍郎、给事中。史嵩之入相,进刑部尚书,拜翰林学士、知制诰。卒谥忠文。有《平斋集》、《春秋说》等。

查看全部作品 →