张太博亨泉

公家老博望,手斫扶桑根。

骑之泛溟渤,飘然溯昆仑。

直到析木津,细问黄河源。

玉绳澹碧落,机杼闲天孙。

北斗可用挹,槎腹洼为樽。

独携天一水,从乾纳诸坤。

梧桐九秋影,苔藓千年痕。

媪神发深閟,泉冽槎犹存。

尔泉以亨字,是亨本于元。

世人重通塞,祗就利处论。

习坎维心亨,中有真胚腪。

木上有水井,何尝以亨言。

泉于性中汲,画向象外吞。

安得跨黄鹄,往款君平门。

拼音

gōng jiā lǎo bó wàng,shǒu zhuó fú sāng gēn。

qí zhī fàn míng bó,piāo rán sù kūn lún。

zhí dào xī mù jīn,xì wèn huáng hé yuán。

yù shéng dàn bì luò,jī zhù xián tiān sūn。

běi dòu kě yòng yì,chá fù wā wèi zūn。

dú xié tiān yī shuǐ,cóng qián nà zhū kūn。

wú tóng jiǔ qiū yǐng,tái xiǎn qiān nián hén。

ǎo shén fā shēn bì,quán liè chá yóu cún。

ěr quán yǐ hēng zì,shì hēng běn yú yuán。

shì rén zhòng tōng sāi,zhī jiù lì chù lùn。

xí kǎn wéi xīn hēng,zhōng yǒu zhēn pēi yùn。

mù shàng yǒu shuǐ jǐng,hé cháng yǐ hēng yán。

quán yú xìng zhōng jí,huà xiàng xiàng wài tūn。

ān dé kuà huáng gǔ,wǎng kuǎn jūn píng mén。

作者介绍

洪咨夔

宋 · 1176年 - 1236年

宋临安于潜人,字舜俞,号平斋。宁宗嘉泰二年进士。荐历成都通判。累官监察御史,上书理宗,请权归人主,政出中书。劾罢枢密使薛极及其他得罪清议者,朝纲大振。擢殿中侍御史,迁吏部侍郎、给事中。史嵩之入相,进刑部尚书,拜翰林学士、知制诰。卒谥忠文。有《平斋集》、《春秋说》等。

查看全部作品 →