赵忠简孙璧见过有诗用韵

薄命窘震凌,馀生飒粪朽。

闲闲饱款竹,寂寂老锻柳。

溪空渔争隈,野熟饮被肘。

有邻晨致薤,无客夜剪韭。

忽来闯户屦,自挈问字酒。

初见了眉睫,徐语应心口。

顾予果谁与,恐子不我友。

维昔燕夹攻,坐使汴失守。

应奉固乱阶,新法实祸首。

疗危非庸医,救败须国手。

丰魏两翁奋,关洛孤愤久。

人谋密相济,天意断非偶。

攻守岂必同,胜负亦常有。

谁推奸人出,竟堕黠虏诱。

包将复雠戈,付与扫愁帚。

风云激矢脱,日月峻轮走。

残膻污北雪,遗憾挂南斗。

功名本同舟,学术乃各牖。

一时策得失,千古史妍丑。

忠简社稷臣,尚起九京否。

拼音

báo mìng jiǒng zhèn líng,yú shēng sà fèn xiǔ。

xián xián bǎo kuǎn zhú,jì jì lǎo duàn liǔ。

xī kōng yú zhēng wēi,yě shú yǐn bèi zhǒu。

yǒu lín chén zhì xiè,wú kè yè jiǎn jiǔ。

hū lái chuǎng hù jù,zì qiè wèn zì jiǔ。

chū jiàn le méi jié,xú yǔ yīng xīn kǒu。

gù yǔ guǒ shuí yǔ,kǒng zi bù wǒ yǒu。

wéi xī yàn jiā gōng,zuò shǐ biàn shī shǒu。

yīng fèng gù luàn jiē,xīn fǎ shí huò shǒu。

liáo wēi fēi yōng yī,jiù bài xū guó shǒu。

fēng wèi liǎng wēng fèn,guān luò gū fèn jiǔ。

rén móu mì xiāng jì,tiān yì duàn fēi ǒu。

gōng shǒu qǐ bì tóng,shèng fù yì cháng yǒu。

shuí tuī jiān rén chū,jìng duò xiá lǔ yòu。

bāo jiāng fù chóu gē,fù yǔ sǎo chóu zhǒu。

fēng yún jī shǐ tuō,rì yuè jùn lún zǒu。

cán shān wū běi xuě,yí hàn guà nán dòu。

gōng míng běn tóng zhōu,xué shù nǎi gè yǒu。

yī shí cè dé shī,qiān gǔ shǐ yán chǒu。

zhōng jiǎn shè jì chén,shàng qǐ jiǔ jīng fǒu。

作者介绍

洪咨夔

宋 · 1176年 - 1236年

宋临安于潜人,字舜俞,号平斋。宁宗嘉泰二年进士。荐历成都通判。累官监察御史,上书理宗,请权归人主,政出中书。劾罢枢密使薛极及其他得罪清议者,朝纲大振。擢殿中侍御史,迁吏部侍郎、给事中。史嵩之入相,进刑部尚书,拜翰林学士、知制诰。卒谥忠文。有《平斋集》、《春秋说》等。

查看全部作品 →