寿刘丞

秋横岱岳气象豪,仰瞻万仞青且高。

上凌层汉直咫尺,下视列岫真儿曹。

此山万古储胜迹,年年人庆东平日。

谁知此岳复降神,钟作南州人第一。

我公之生超凡尘,申甫当年应此身。

岳之大兮公器宇,岳之秀兮公精神。

平生节义磨天地,冰雪丰姿了无翳。

词锋凛凛人胆寒,少年斫却月中桂。

人指杭川水绕东,于今清澈亦如公。

太平官府能重创,等闲清兴独哦松。

他年三凤成名了,笑道双亲犹未老。

料应坐席暖方生,又赴九天紫泥诏。

金鸭香浓庆诞神,好看戏彩满堂新。

不须把酒殷勤祝,岳算从来无尽春。

拼音

qiū héng dài yuè qì xiàng háo,yǎng zhān wàn rèn qīng qiě gāo。

shàng líng céng hàn zhí zhǐ chǐ,xià shì liè xiù zhēn ér cáo。

cǐ shān wàn gǔ chǔ shèng jì,nián nián rén qìng dōng píng rì。

shuí zhī cǐ yuè fù jiàng shén,zhōng zuò nán zhōu rén dì yī。

wǒ gōng zhī shēng chāo fán chén,shēn fǔ dāng nián yīng cǐ shēn。

yuè zhī dà xī gōng qì yǔ,yuè zhī xiù xī gōng jīng shén。

píng shēng jié yì mó tiān dì,bīng xuě fēng zī le wú yì。

cí fēng lǐn lǐn rén dǎn hán,shǎo nián zhuó què yuè zhōng guì。

rén zhǐ háng chuān shuǐ rào dōng,yú jīn qīng chè yì rú gōng。

tài píng guān fǔ néng zhòng chuàng,děng xián qīng xīng dú ó sōng。

tā nián sān fèng chéng míng le,xiào dào shuāng qīn yóu wèi lǎo。

liào yīng zuò xí nuǎn fāng shēng,yòu fù jiǔ tiān zǐ ní zhào。

jīn yā xiāng nóng qìng dàn shén,hǎo kàn xì cǎi mǎn táng xīn。

bù xū bǎ jiǔ yīn qín zhù,yuè suàn cóng lái wú jǐn chūn。

作者介绍

洪咨夔

宋 · 1176年 - 1236年

宋临安于潜人,字舜俞,号平斋。宁宗嘉泰二年进士。荐历成都通判。累官监察御史,上书理宗,请权归人主,政出中书。劾罢枢密使薛极及其他得罪清议者,朝纲大振。擢殿中侍御史,迁吏部侍郎、给事中。史嵩之入相,进刑部尚书,拜翰林学士、知制诰。卒谥忠文。有《平斋集》、《春秋说》等。

查看全部作品 →