琼林苑赐燕饯别留守太尉辄继元韵

名德从来重四夷,朝廷今日见官仪。

陪祠自冠三公位,分陕犹为百辟师。

金谷望尘多眷旧,琼林赐饯尽丞疑。

都人喜看旗旄美,宁识勋庸在鼎彝。

拼音

míng dé cóng lái zhòng sì yí,cháo tíng jīn rì jiàn guān yí。

péi cí zì guān sān gōng wèi,fēn shǎn yóu wèi bǎi pì shī。

jīn gǔ wàng chén duō juàn jiù,qióng lín cì jiàn jǐn chéng yí。

dōu rén xǐ kàn qí máo měi,níng shí xūn yōng zài dǐng yí。

作者介绍

王安礼

宋 · 1035年 - 1096年

宋抚州临川人,字和甫。王安石弟。仁宗嘉祐六年进士。累官直舍人院、同修起居注。神宗元丰二年,苏轼因作诗涉及新法下狱,无人敢救,唯安礼从容为神宗言之,轼得救。进知制诰,以翰林学士知开封府,决断滞讼,勤于政事,辽使知而叹息夸异。后历尚书左丞,七年,罢知江宁府。官终知太原府。有《王魏公集》。

查看全部作品 →