赠二苏公

岷峨之山中巴江,桂椒楠栌枫柞樟。青金黄玉丹砂良,兽皮鸟羽不足当。

异人间出骇四方,严王陈李司马扬。一翁二季对相望,奇宝横道骥伏箱。

谁其识者有欧阳,大科异等固其常。小却盛之白玉堂,典谟颂雅用所长。

度越周汉登虞唐,千载之下有素王。平陈郑毛视荒荒,后生不作诸老亡。

文体变化未可量,万口一律如吃羌。妖狐幻人犬陆梁,虎豹却走逢牛羊。

上帝惠顾祓不祥,天门夜下龙虎章。前驱吴回后炎皇,绛旗丹毂朱冠裳。

从以甲胄万鬼行,乘风纵燎无留藏。天高地下日月光,授公以柄扶病伤。

士如稻苗待公秧,临流不渡公为航。如大医王治膏肓,外证已解中尚彊。

探囊一试黄昏汤,一洗十年新学肠。老生塞口不敢尝,向来狂杀今尚狂,请公别试囊中方。

拼音

mín é zhī shān zhōng bā jiāng,guì jiāo nán lú fēng zhà zhāng。qīng jīn huáng yù dān shā liáng,shòu pí niǎo yǔ bù zú dāng。

yì rén jiān chū hài sì fāng,yán wáng chén lǐ sī mǎ yáng。yī wēng èr jì duì xiāng wàng,qí bǎo héng dào jì fú xiāng。

shuí qí shí zhě yǒu ōu yáng,dà kē yì děng gù qí cháng。xiǎo què shèng zhī bái yù táng,diǎn mó sòng yǎ yòng suǒ zhǎng。

dù yuè zhōu hàn dēng yú táng,qiān zài zhī xià yǒu sù wáng。píng chén zhèng máo shì huāng huāng,hòu shēng bù zuò zhū lǎo wáng。

wén tǐ biàn huà wèi kě liàng,wàn kǒu yī lǜ rú chī qiāng。yāo hú huàn rén quǎn lù liáng,hǔ bào què zǒu féng niú yáng。

shàng dì huì gù fú bù xiáng,tiān mén yè xià lóng hǔ zhāng。qián qū wú huí hòu yán huáng,jiàng qí dān gǔ zhū guān shang。

cóng yǐ jiǎ zhòu wàn guǐ xíng,chéng fēng zòng liáo wú liú cáng。tiān gāo dì xià rì yuè guāng,shòu gōng yǐ bǐng fú bìng shāng。

shì rú dào miáo dài gōng yāng,lín liú bù dù gōng wèi háng。rú dà yī wáng zhì gāo huāng,wài zhèng yǐ jiě zhōng shàng jiàng。

tàn náng yī shì huáng hūn tāng,yī xǐ shí nián xīn xué cháng。lǎo shēng sāi kǒu bù gǎn cháng,xiàng lái kuáng shā jīn shàng kuáng,qǐng gōng bié shì náng zhōng fāng。

作者介绍

陈师道

宋 · 1053年 - 1101年

宋徐州彭城人,字履常,一字无己,号后山居士。少学文于曾巩,无意仕进。巩荐其修史,以布衣未用。哲宗元祐初,苏轼等荐其文行,起为徐州教授。又用梁焘荐,为太学博士。因越境出南京见苏轼,改颍州教授。绍圣初,又因进用不由科第而罢归。元符三年,召为秘书省正字。为人高介有节,安贫乐道。论诗推服黄庭坚,多苦吟之作,为江西诗派有代表性诗人。有《后山集》、《后山谈丛》、《后山诗话》等。

查看全部作品 →