礼武台坐化僧

至人本无心,起灭因众缘。

化尽悲愿在,留形此台颠。

闻名与致敬,获福皆无前。

千年一钵水,宿疾几人痊。

骁雄兖州军,马步馀数千。

一呼可摧山,四合如垂天。

老幼十八村,顷刻理无全。

哀鸣寄香火,毁塔投其塼。

盛怒忽惊奔,如有所见然。

等观同一子,岂特此所怜。

我来已再见,童稚亦虔虔。

发火触暗室,青灯已娟妍。

始读壁间碑,妙力隐不传。

颇恨语未工,安得笔如椽。

归路云月黑,涛波隔长川。

溪翁停舟待,相唤声相连。

解缆风泊岸,中流水入船。

攲侧脚不停,竟脱蛟鱼涎。

兴坏如有待,适当使君贤。

定能选妙士,拂尘起熏烟。

昔承灵山嘱,早契少林禅。

丐我一片石,并刻维摩篇。

拼音

zhì rén běn wú xīn,qǐ miè yīn zhòng yuán。

huà jǐn bēi yuàn zài,liú xíng cǐ tái diān。

wén míng yǔ zhì jìng,huò fú jiē wú qián。

qiān nián yī bō shuǐ,sù jí jǐ rén quán。

xiāo xióng yǎn zhōu jūn,mǎ bù yú shù qiān。

yī hū kě cuī shān,sì hé rú chuí tiān。

lǎo yòu shí bā cūn,qǐng kè lǐ wú quán。

āi míng jì xiāng huǒ,huǐ tǎ tóu qí zhuān。

shèng nù hū jīng bēn,rú yǒu suǒ jiàn rán。

děng guān tóng yī zi,qǐ tè cǐ suǒ lián。

wǒ lái yǐ zài jiàn,tóng zhì yì qián qián。

fā huǒ chù àn shì,qīng dēng yǐ juān yán。

shǐ dú bì jiān bēi,miào lì yǐn bù chuán。

pǒ hèn yǔ wèi gōng,ān dé bǐ rú chuán。

guī lù yún yuè hēi,tāo bō gé zhǎng chuān。

xī wēng tíng zhōu dài,xiāng huàn shēng xiāng lián。

jiě lǎn fēng pō àn,zhōng liú shuǐ rù chuán。

qī cè jiǎo bù tíng,jìng tuō jiāo yú xián。

xīng huài rú yǒu dài,shì dāng shǐ jūn xián。

dìng néng xuǎn miào shì,fú chén qǐ xūn yān。

xī chéng líng shān zhǔ,zǎo qì shǎo lín chán。

gài wǒ yī piàn shí,bìng kè wéi mó piān。

作者介绍

陈师道

宋 · 1053年 - 1101年

宋徐州彭城人,字履常,一字无己,号后山居士。少学文于曾巩,无意仕进。巩荐其修史,以布衣未用。哲宗元祐初,苏轼等荐其文行,起为徐州教授。又用梁焘荐,为太学博士。因越境出南京见苏轼,改颍州教授。绍圣初,又因进用不由科第而罢归。元符三年,召为秘书省正字。为人高介有节,安贫乐道。论诗推服黄庭坚,多苦吟之作,为江西诗派有代表性诗人。有《后山集》、《后山谈丛》、《后山诗话》等。

查看全部作品 →