送李四清

连侯爱画鱼,李侯爱画山。

诗情动幽怀,摹写不少闲。

骚雅移丹青,妙寄云水间。

翻然欲登涉,试寻芷与兰。

我不一音解,早年便挂冠。

养拙颓檐下,任真亦足欢。

敌骑践江浙,少长奔荆蛮。

却行虎狼区,益知行路难。

乱来战未息,老去食转艰。

前年治南亩,颇喜人牛安。

力耕日以广,心事日以宽。

行当遂野性,策杖寻江干。

云深几茅屋,柳映一柴关。

扁舟鸣拨剌,危亭秀孱颜。

安得两玉人,邻曲相追攀。

真赏会心处,应当谢毫端。

长哦洗兵马,随意罗杯盘。

伯雅要倾倒,莫厌数往还。

愿如三径松,馀生同岁寒。

拼音

lián hóu ài huà yú,lǐ hóu ài huà shān。

shī qíng dòng yōu huái,mó xiě bù shǎo xián。

sāo yǎ yí dān qīng,miào jì yún shuǐ jiān。

fān rán yù dēng shè,shì xún zhǐ yǔ lán。

wǒ bù yī yīn jiě,zǎo nián biàn guà guān。

yǎng zhuō tuí yán xià,rèn zhēn yì zú huān。

dí qí jiàn jiāng zhè,shǎo zhǎng bēn jīng mán。

què xíng hǔ láng qū,yì zhī xíng lù nán。

luàn lái zhàn wèi xī,lǎo qù shí zhuǎn jiān。

qián nián zhì nán mǔ,pǒ xǐ rén niú ān。

lì gēng rì yǐ guǎng,xīn shì rì yǐ kuān。

xíng dāng suì yě xìng,cè zhàng xún jiāng gàn。

yún shēn jǐ máo wū,liǔ yìng yī chái guān。

biǎn zhōu míng bō lá,wēi tíng xiù càn yán。

ān dé liǎng yù rén,lín qū xiāng zhuī pān。

zhēn shǎng huì xīn chù,yīng dāng xiè háo duān。

zhǎng ó xǐ bīng mǎ,suí yì luó bēi pán。

bó yǎ yào qīng dào,mò yàn shù wǎng hái。

yuàn rú sān jìng sōng,yú shēng tóng suì hán。

作者介绍

吴可

宋 · ? - ?

宋建康人,字思道。原名默。徽宗大观三年进士。尝以诗谒苏轼、刘安世,得二人称勉。为蔡绦所用,又出入梁师成之门。累官至团练使。宣和末避战乱辞官,责授武节大夫致仕。有诗名,兼长于词。主张学诗当以杜甫为体,以苏轼、黄庭坚为用。有《藏海居士集》、《藏海诗话》。

查看全部作品 →