忠孝诗

曾子立言诏后世,战陈无勇非孝也。

战死犹留千古名,大夫赤心为宗社。

而况判死乃得生,父母遗体非轻舍。

忠孝从来只一原,此道于今识者寡。

慈湖老师遗墨在,光燄万丈追风雅。

发挥天经与地义,为怜世人多聋哑。

跋语流传壮矣哉,忠由孝出非外假。

厥今边庭尚绎骚,其势飙欻陵诸夏。

孤忠步步踏实地,纸上陈言付土苴。

报国即是报亲恩,忠孝断断非二者。

两阃对峙贵通情,胸怀如水常善下。

不见天高并地阔,要令物物归化冶。

雍容谭笑净边尘,直把兵氛都汛洒。

名垂竹帛增亲荣,入觐至尊醉金斝。

到此纯孝通神明,冥冥之中锡纯嘏。

病夫山中何所能,功成请将椽笔写。

拼音

céng zi lì yán zhào hòu shì,zhàn chén wú yǒng fēi xiào yě。

zhàn sǐ yóu liú qiān gǔ míng,dà fū chì xīn wèi zōng shè。

ér kuàng pàn sǐ nǎi dé shēng,fù mǔ yí tǐ fēi qīng shě。

zhōng xiào cóng lái zhǐ yī yuán,cǐ dào yú jīn shí zhě guǎ。

cí hú lǎo shī yí mò zài,guāng yàn wàn zhàng zhuī fēng yǎ。

fā huī tiān jīng yǔ dì yì,wèi lián shì rén duō lóng yǎ。

bá yǔ liú chuán zhuàng yǐ zāi,zhōng yóu xiào chū fēi wài jiǎ。

jué jīn biān tíng shàng yì sāo,qí shì biāo chuā líng zhū xià。

gū zhōng bù bù tà shí dì,zhǐ shàng chén yán fù tǔ jū。

bào guó jí shì bào qīn ēn,zhōng xiào duàn duàn fēi èr zhě。

liǎng kǔn duì zhì guì tōng qíng,xiōng huái rú shuǐ cháng shàn xià。

bù jiàn tiān gāo bìng dì kuò,yào lìng wù wù guī huà yě。

yōng róng tán xiào jìng biān chén,zhí bǎ bīng fēn dōu xùn sǎ。

míng chuí zhú bó zēng qīn róng,rù jìn zhì zūn zuì jīn jiǎ。

dào cǐ chún xiào tōng shén míng,míng míng zhī zhōng xī chún gǔ。

bìng fū shān zhōng hé suǒ néng,gōng chéng qǐng jiāng chuán bǐ xiě。

作者介绍

袁甫

宋 · ? - ?

宋庆元府鄞县人,字广微。袁燮子。少承家学,又受业于杨简。宁宗嘉定七年进士。为秘书省正字,奏称内外局势可惧,请严守帅之选,兴屯田之利。迁校书郎,又言边事之病在内不在外。历任监司及州府官,所至兴利除弊。入为中书舍人,屡奏边事当以上流为急,议和恐误事。累官至权兵部尚书、兼吏部尚书。卒谥正肃。有《蒙斋集》等。

查看全部作品 →