用前韵

每来登眺便眉伸,高处苍穹俨若临。

投老光阴随日晚,思归情绪与秋深。

鹭飞沙际迷人目,雁满江头动客心。

北望淮淝何处是,晚来烟雾正沉沉。

拼音

měi lái dēng tiào biàn méi shēn,gāo chù cāng qióng yǎn ruò lín。

tóu lǎo guāng yīn suí rì wǎn,sī guī qíng xù yǔ qiū shēn。

lù fēi shā jì mí rén mù,yàn mǎn jiāng tóu dòng kè xīn。

běi wàng huái féi hé chù shì,wǎn lái yān wù zhèng chén chén。

作者介绍

吴渊

宋 · 1190年 - 1257年

宋宁国府宣城人,字道父,号退庵。宁宗嘉定七年进士。授建德簿。累迁提点浙西刑狱,镇压衢州、严州民起事。任江、淮、荆、浙、福建、广东都大提点坑冶,抄没民资以百万计,被劾罢。后知隆兴府、江西安抚使兼转运副使,曾赈济灾民。理宗宝祐五年以援川、蜀功,拜参知政事。有《易解》、《退庵文集》等。

查看全部作品 →