浮远堂 吴汉英 宋 天险东南限此江,支分暨水北为阳。孤山不动婴潮怒,客艇飞来说路长。槛外烟云如出没,坐中顷刻变炎凉。裴回顿觉尘缨绊,一曲沧浪酬月光。 拼音 tiān xiǎn dōng nán xiàn cǐ jiāng,zhī fēn jì shuǐ běi wèi yáng。gū shān bù dòng yīng cháo nù,kè tǐng fēi lái shuō lù zhǎng。kǎn wài yān yún rú chū méi,zuò zhōng qǐng kè biàn yán liáng。péi huí dùn jué chén yīng bàn,yī qū cāng làng chóu yuè guāng。 作者介绍 吴 吴汉英 宋 · 1141年 - 1214年 宋江阴人,字长卿。孝宗乾道五年进士。官湖南运幕。时陈傅良为转运使。讲学岳麓书院,汉英标毋自欺之旨,大为傅良所重。以荐知繁昌,通判滁州,有政绩。累迁大理丞。宁宗嘉定元年除大宗正丞,权兵部郎。为史弥远所忌,罢官奉祠归。有《归休集》。 查看全部作品 →