明妃曲

妾生岂愿为胡妇,失信宁当累明主。已伤画史忍欺君,莫使君王更欺虏。

琵琶却解将心语,一曲才终恨何数。朦胧胡雾染宫花,泪眼横波时自雨。

专房莫倚黄金赂,多少专房弃如土。宁从别去得深颦,一步思君一回顾。

胡山不隔思归路,只把琵琶写辛苦。君不见有言不食古高辛,生女无嫌嫁盘瓠。

拼音

qiè shēng qǐ yuàn wèi hú fù,shī xìn níng dāng lèi míng zhǔ。yǐ shāng huà shǐ rěn qī jūn,mò shǐ jūn wáng gèng qī lǔ。

pí pá què jiě jiāng xīn yǔ,yī qū cái zhōng hèn hé shù。méng lóng hú wù rǎn gōng huā,lèi yǎn héng bō shí zì yǔ。

zhuān fáng mò yǐ huáng jīn lù,duō shǎo zhuān fáng qì rú tǔ。níng cóng bié qù dé shēn pín,yī bù sī jūn yī huí gù。

hú shān bù gé sī guī lù,zhǐ bǎ pí pá xiě xīn kǔ。jūn bù jiàn yǒu yán bù shí gǔ gāo xīn,shēng nǚ wú xián jià pán hù。

作者介绍

徐得之

宋 · ? - ?

宋临江军清江人,字思叔。徐梦莘弟。孝宗淳熙十一年进士。历官有声誉,部使者以廉吏荐。官至通直郎。有《左氏国纪》、《史记年纪》、《鼓吹词》、《郴江志》等。

查看全部作品 →