题张元鼎风雨斋

张侯好兄弟,韡韡棠棣芳。

筑室听风雨,书史堆满床。

床前竹千挺,竹外花两行。

举头见青山,秀色临我傍。

客来具鸡黍,亦复陈壶觞。

坐与尘土隔,淡然风味长。

我久倦行役,万里归故乡。

相过饭三日,笑语成清狂。

百年几别离,两鬓各已苍。

此会苦难复,此欢不可忘。

拼音

zhāng hóu hǎo xiōng dì,wěi wěi táng dì fāng。

zhù shì tīng fēng yǔ,shū shǐ duī mǎn chuáng。

chuáng qián zhú qiān tǐng,zhú wài huā liǎng xíng。

jǔ tóu jiàn qīng shān,xiù sè lín wǒ bàng。

kè lái jù jī shǔ,yì fù chén hú shāng。

zuò yǔ chén tǔ gé,dàn rán fēng wèi zhǎng。

wǒ jiǔ juàn xíng yì,wàn lǐ guī gù xiāng。

xiāng guò fàn sān rì,xiào yǔ chéng qīng kuáng。

bǎi nián jǐ bié lí,liǎng bìn gè yǐ cāng。

cǐ huì kǔ nán fù,cǐ huān bù kě wàng。

作者介绍

孙介

宋 · 1114年 - 1188年

宋越州馀姚人,字不朋,号雪斋野叟。孙畴弟。幼随兄入郡庠,受业于胡宗伋。兄卒,从友厉德辅肄业于紫溪。既冠,授书自给,益发愤求学,至老不倦。

查看全部作品 →