腊月一日咏雪二十韵简潘都干

忽见纷然堕,方惊甚矣衰。

已拚蓬换鬓,其奈粟生肌。

忆昔如黄犊,当轩塑白狮。

踏模鞋透指,印貌面皴皮。

衮作毬行地,团成烛照帷。

檐冰充铎振,盆冻当钲捶。

壮岁身仍健,边城景又奇。

高楼观乱落,平野看横吹。

犬跃凌晨出,骢骄尽夜驰。

三杯羞饮帐,百韵笑僵歧。

往事今如梦,前欢竟是谁。

非干为客苦,不是罢官悲。

溜响关门听,阶明映牖窥。

探深时遣婢,嘬冷更防儿。

喜妇添红炭,娱亲奉绿卮。

不知戎幕出,何处蹇驴骑。

上将分羔酒,诸军击鹜池。

定须吟铁甲,应不恋金丝。

樵足钟山顶,渔蓑淮水涯。

金陵无限思,有底句来迟。

拼音

hū jiàn fēn rán duò,fāng jīng shén yǐ shuāi。

yǐ pàn péng huàn bìn,qí nài sù shēng jī。

yì xī rú huáng dú,dāng xuān sù bái shī。

tà mó xié tòu zhǐ,yìn mào miàn cūn pí。

gǔn zuò qiú xíng dì,tuán chéng zhú zhào wéi。

yán bīng chōng duó zhèn,pén dòng dāng zhēng chuí。

zhuàng suì shēn réng jiàn,biān chéng jǐng yòu qí。

gāo lóu guān luàn luò,píng yě kàn héng chuī。

quǎn yuè líng chén chū,cōng jiāo jǐn yè chí。

sān bēi xiū yǐn zhàng,bǎi yùn xiào jiāng qí。

wǎng shì jīn rú mèng,qián huān jìng shì shuí。

fēi gàn wèi kè kǔ,bù shì bà guān bēi。

liū xiǎng guān mén tīng,jiē míng yìng yǒu kuī。

tàn shēn shí qiǎn bì,chuài lěng gèng fáng ér。

xǐ fù tiān hóng tàn,yú qīn fèng lǜ zhī。

bù zhī róng mù chū,hé chù jiǎn lǘ qí。

shàng jiāng fēn gāo jiǔ,zhū jūn jī wù chí。

dìng xū yín tiě jiǎ,yīng bù liàn jīn sī。

qiáo zú zhōng shān dǐng,yú suō huái shuǐ yá。

jīn líng wú xiàn sī,yǒu dǐ jù lái chí。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →