水图诗寿王丞相

水于天地间,体物而不倚。

其数为天一,众有之所始。

其辰为壬癸,重任之所揆。

其德为智端,非非而是是。

其声为羽音,宇覆而物止。

精为九霄月,脉为百川水。

上为云千峰,下为雾五里。

春雨散膏腴,秋霜敛华靡。

露滋夏畦活,雪唤冬麦起。

五行虽异生,宰割由一轨。

火蒸妃合卺,金铸母生子。

凿土得乱泉,斫木出脂髓。

瀑垂石山巅,汞出砂坑里。

盛德其神乎,有生皆具此。

虽然此其源,万变难比拟。

盍往观其流,庶几有穷已。

前稽夏书意,后考周雅旨。

河为中国经,江作南邦纪。

济溢陶邱阴,汉合武昌涘。

桐柏浚灵源,鸟鼠导幽趾。

弱水沈一毛,泾泥灌千埤。

八水壮函秦,三川贯熊耳。

汾潞表参墟,睢漳雄楚芈。

洞庭汩南放,彭蠡浩东迤。

震泽古垂声,巢湖晚呈诡。

东南有巨海,万派所奔委。

有海无乾坤,朝昏浸渊燬。

或云尾闾泄,难测大荒理。

源流皆莫究,却立但瞪视。

小人竟何知,但识农圃技。

蓄为陂与塘,凿为沼与沚。

大者川浍储,小者沟洫偫。

蔬畦行溉泽,花径分汛洒。

麦畴散馀润,稻畎入清弥。

掘井资釜鬵,渔溪得鲂鲤。

暑饮救行暍,舟泛苏?履。

温瘳病夫疡,寒漱居士齿。

追惟平生事,日用无不以。

誓言报之德,反复谋诸己。

嗟叹之不足,咏歌聊复尔。

形容万分一,赖有真画史。

淋漓元气湿,浩荡入神鬼。

朝瞻首九顿,暮拜膝再跪。

置之茅檐中,惊吓走童稚。

共惟大丞相,盛德宜此比。

智如源之深,泽如委之被。

穷测理难言,沾丐人自喜。

清台候鹑火,成数肇弧矢。

小人有溪芹,不敢持送似。

再拜献此图,与水千万祀。

拼音

shuǐ yú tiān dì jiān,tǐ wù ér bù yǐ。

qí shù wèi tiān yī,zhòng yǒu zhī suǒ shǐ。

qí chén wèi rén guǐ,zhòng rèn zhī suǒ kuí。

qí dé wèi zhì duān,fēi fēi ér shì shì。

qí shēng wèi yǔ yīn,yǔ fù ér wù zhǐ。

jīng wèi jiǔ xiāo yuè,mài wèi bǎi chuān shuǐ。

shàng wèi yún qiān fēng,xià wèi wù wǔ lǐ。

chūn yǔ sàn gāo yú,qiū shuāng liǎn huá mí。

lù zī xià qí huó,xuě huàn dōng mài qǐ。

wǔ xíng suī yì shēng,zǎi gē yóu yī guǐ。

huǒ zhēng fēi hé jǐn,jīn zhù mǔ shēng zi。

záo tǔ dé luàn quán,zhuó mù chū zhī suǐ。

pù chuí shí shān diān,gǒng chū shā kēng lǐ。

shèng dé qí shén hū,yǒu shēng jiē jù cǐ。

suī rán cǐ qí yuán,wàn biàn nán bǐ nǐ。

hé wǎng guān qí liú,shù jǐ yǒu qióng yǐ。

qián jī xià shū yì,hòu kǎo zhōu yǎ zhǐ。

hé wèi zhōng guó jīng,jiāng zuò nán bāng jì。

jì yì táo qiū yīn,hàn hé wǔ chāng sì。

tóng bǎi jùn líng yuán,niǎo shǔ dǎo yōu zhǐ。

ruò shuǐ shěn yī máo,jīng ní guàn qiān pí。

bā shuǐ zhuàng hán qín,sān chuān guàn xióng ěr。

fén lù biǎo cān xū,suī zhāng xióng chǔ mǐ。

dòng tíng gǔ nán fàng,péng lí hào dōng yí。

zhèn zé gǔ chuí shēng,cháo hú wǎn chéng guǐ。

dōng nán yǒu jù hǎi,wàn pài suǒ bēn wěi。

yǒu hǎi wú qián kūn,cháo hūn jìn yuān huǐ。

huò yún wěi lǘ xiè,nán cè dà huāng lǐ。

yuán liú jiē mò jiū,què lì dàn dèng shì。

xiǎo rén jìng hé zhī,dàn shí nóng pǔ jì。

xù wèi bēi yǔ táng,záo wèi zhǎo yǔ zhǐ。

dà zhě chuān huì chǔ,xiǎo zhě gōu xù zhì。

shū qí xíng gài zé,huā jìng fēn xùn sǎ。

mài chóu sàn yú rùn,dào quǎn rù qīng mí。

jué jǐng zī fǔ qín,yú xī dé fáng lǐ。

shǔ yǐn jiù xíng yē,zhōu fàn sū tuò lǚ。

wēn chōu bìng fū yáng,hán shù jū shì chǐ。

zhuī wéi píng shēng shì,rì yòng wú bù yǐ。

shì yán bào zhī dé,fǎn fù móu zhū jǐ。

jiē tàn zhī bù zú,yǒng gē liáo fù ěr。

xíng róng wàn fēn yī,lài yǒu zhēn huà shǐ。

lín lí yuán qì shī,hào dàng rù shén guǐ。

cháo zhān shǒu jiǔ dùn,mù bài xī zài guì。

zhì zhī máo yán zhōng,jīng xià zǒu tóng zhì。

gòng wéi dà chéng xiāng,shèng dé yí cǐ bǐ。

zhì rú yuán zhī shēn,zé rú wěi zhī bèi。

qióng cè lǐ nán yán,zhān gài rén zì xǐ。

qīng tái hòu chún huǒ,chéng shù zhào hú shǐ。

xiǎo rén yǒu xī qín,bù gǎn chí sòng shì。

zài bài xiàn cǐ tú,yǔ shuǐ qiān wàn sì。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →