用韵为席婿寿

仲吕欲转蕤宾宫,巽位未放离风通。

世有大族传伊嵩,天与峻秀包邙熊。

生申降甫何穹崇,赤昴太白来虚空。

星光岳气煜以充,圣樽贤斝醒复中。

援琴大叫苍梧风,呵斗插向南云东。

向来两手超逢蒙,连取三鹗摧其衷。

南宫作赋羞雷同,坐见瓦釜欺玲珑。

老驓迥立雌群雄,大花晚折王众丛。

不妨吾事日以隆,小待造物观其终。

良金美玉无不公,阳春白雪无不聪。

琅函毡字书春功,绣鞯绒坐开晓幪。

我时一醉衰颜红,但愿玉贵甘冰穷。

拼音

zhòng lǚ yù zhuǎn ruí bīn gōng,xùn wèi wèi fàng lí fēng tōng。

shì yǒu dà zú chuán yī sōng,tiān yǔ jùn xiù bāo máng xióng。

shēng shēn jiàng fǔ hé qióng chóng,chì mǎo tài bái lái xū kōng。

xīng guāng yuè qì yù yǐ chōng,shèng zūn xián jiǎ xǐng fù zhōng。

yuán qín dà jiào cāng wú fēng,hē dòu chā xiàng nán yún dōng。

xiàng lái liǎng shǒu chāo féng méng,lián qǔ sān è cuī qí zhōng。

nán gōng zuò fù xiū léi tóng,zuò jiàn wǎ fǔ qī líng lóng。

lǎo céng jiǒng lì cí qún xióng,dà huā wǎn zhé wáng zhòng cóng。

bù fáng wú shì rì yǐ lóng,xiǎo dài zào wù guān qí zhōng。

liáng jīn měi yù wú bù gōng,yáng chūn bái xuě wú bù cōng。

láng hán zhān zì shū chūn gōng,xiù jiān róng zuò kāi xiǎo méng。

wǒ shí yī zuì shuāi yán hóng,dàn yuàn yù guì gān bīng qióng。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →