次韵江陵曹令祈雨

吾尝言封侯万里不直钱,不如洛阳负郭二顷田。

清风午枕睡初熟,明月一瓯吾自煎。门前䆉稏新酒熟,丈夫肯受儿女怜。

非不知鸣钟与鼎食,雨蓑风笠性所便。有如北人事鞍马,不信世间乃有万斛之楼船。

老农对我忽三叹,此事乐矣今无年。忍饥死待一啜菽,又见赤日悬青天。

高田尺寸破龟兆,下田杪忽生针毡。?风抒水乾七泽,火云炽空炮百川。

掘残草实到黄壤,踏尽藕根倾碧圆。得钱买饭不及夕,岂复一饱期安眠。

田家活计遽如许,苦语一听双潸然。天河谁能挽壮士,甘露更忍谈高禅。

纷纷官吏走香火,往往聚落无炊烟。云雷虚无空霹雳,老稚失喜真狂颠。

欲赓噫嘻颂祈谷,安得好语来愁边。我诗穷悴不足录,晴日叫号如饥鸢。

拼音

wú cháng yán fēng hóu wàn lǐ bù zhí qián,bù rú luò yáng fù guō èr qǐng tián。

qīng fēng wǔ zhěn shuì chū shú,míng yuè yī ōu wú zì jiān。mén qián bà yà xīn jiǔ shú,zhàng fū kěn shòu ér nǚ lián。

fēi bù zhī míng zhōng yǔ dǐng shí,yǔ suō fēng lì xìng suǒ biàn。yǒu rú běi rén shì ān mǎ,bù xìn shì jiān nǎi yǒu wàn hú zhī lóu chuán。

lǎo nóng duì wǒ hū sān tàn,cǐ shì lè yǐ jīn wú nián。rěn jī sǐ dài yī chuài shū,yòu jiàn chì rì xuán qīng tiān。

gāo tián chǐ cùn pò guī zhào,xià tián miǎo hū shēng zhēn zhān。fēng shū shuǐ qián qī zé,huǒ yún chì kōng pào bǎi chuān。

jué cán cǎo shí dào huáng rǎng,tà jǐn ǒu gēn qīng bì yuán。dé qián mǎi fàn bù jí xī,qǐ fù yī bǎo qī ān mián。

tián jiā huó jì jù rú xǔ,kǔ yǔ yī tīng shuāng shān rán。tiān hé shuí néng wǎn zhuàng shì,gān lù gèng rěn tán gāo chán。

fēn fēn guān lì zǒu xiāng huǒ,wǎng wǎng jù luò wú chuī yān。yún léi xū wú kōng pī lì,lǎo zhì shī xǐ zhēn kuáng diān。

yù gēng yī xī sòng qí gǔ,ān dé hǎo yǔ lái chóu biān。wǒ shī qióng cuì bù zú lù,qíng rì jiào hào rú jī yuān。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →