次韵苏主管小矾山歌

大字峥嵘如石柱,小字参差似钗股。

醉中写出矾山歌,梦中飞入矾山路。

恍然身在家林间,壶公八柱横当前。

并州剪刀色如水,剪取一半壶公烟。

袖归阁置晴窗著,相伴匡床闲企脚。

浑家惊喜看不休,一拳寒雪春未收。

但怪长身成缩瑟,不见当年倚天立。

昔如四辅朝帝乡,今如侏儒栏楯旁。

元是山灵有诗癖,要来丈室亲词客。

帝令费老下教之,千仞高崖缩盈尺。

又怪素发垂冰肤,不见当年青玉腴。

昔如婑媠春风髻,今如点滴银盘酥。

元是山灵生老思,时世梳妆非所喜。

帝令河汉下濯之,洗尽烟岚见云子。

四翁相对凛不他,正味森森酸齿牙。

更着玚花成五友,同名共色相辉华。

拼音

dà zì zhēng róng rú shí zhù,xiǎo zì cān chà shì chāi gǔ。

zuì zhōng xiě chū fán shān gē,mèng zhōng fēi rù fán shān lù。

huǎng rán shēn zài jiā lín jiān,hú gōng bā zhù héng dāng qián。

bìng zhōu jiǎn dāo sè rú shuǐ,jiǎn qǔ yī bàn hú gōng yān。

xiù guī gé zhì qíng chuāng zhù,xiāng bàn kuāng chuáng xián qǐ jiǎo。

hún jiā jīng xǐ kàn bù xiū,yī quán hán xuě chūn wèi shōu。

dàn guài zhǎng shēn chéng suō sè,bù jiàn dāng nián yǐ tiān lì。

xī rú sì fǔ cháo dì xiāng,jīn rú zhū rú lán dùn páng。

yuán shì shān líng yǒu shī pǐ,yào lái zhàng shì qīn cí kè。

dì lìng fèi lǎo xià jiào zhī,qiān rèn gāo yá suō yíng chǐ。

yòu guài sù fā chuí bīng fū,bù jiàn dāng nián qīng yù yú。

xī rú ruí tuǒ chūn fēng jì,jīn rú diǎn dī yín pán sū。

yuán shì shān líng shēng lǎo sī,shí shì shū zhuāng fēi suǒ xǐ。

dì lìng hé hàn xià zhuó zhī,xǐ jǐn yān lán jiàn yún zi。

sì wēng xiāng duì lǐn bù tā,zhèng wèi sēn sēn suān chǐ yá。

gèng zhe chàng huā chéng wǔ yǒu,tóng míng gòng sè xiāng huī huá。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →