杨梅

吾家里曲修家木,叶如海桐实如谷。闻名谓是金作丸,见面恍惊珠夺目。

直将甘软换严酸,坐使筠笼荐金屋。越山五月垂垂雨,鼎实无声渠甚武。

雕盘供蜜渍中乾,犀箸下盐苏齿楚。蔗糖煎实茗煎仁,枯腊犹堪诧儿女。

棱梅一种腰如束,岁岁年年官所录。城中贵买谁得知,城外贱科人自哭。

君不见泸戎荔子翠眉须,从来尤物非人福。

拼音

wú jiā lǐ qū xiū jiā mù,yè rú hǎi tóng shí rú gǔ。wén míng wèi shì jīn zuò wán,jiàn miàn huǎng jīng zhū duó mù。

zhí jiāng gān ruǎn huàn yán suān,zuò shǐ yún lóng jiàn jīn wū。yuè shān wǔ yuè chuí chuí yǔ,dǐng shí wú shēng qú shén wǔ。

diāo pán gōng mì zì zhōng qián,xī zhù xià yán sū chǐ chǔ。zhè táng jiān shí míng jiān rén,kū là yóu kān chà ér nǚ。

léng méi yī zhǒng yāo rú shù,suì suì nián nián guān suǒ lù。chéng zhōng guì mǎi shuí dé zhī,chéng wài jiàn kē rén zì kū。

jūn bù jiàn lú róng lì zi cuì méi xū,cóng lái yóu wù fēi rén fú。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →