送承甫兄往长阳山从学诗

正月已暖春无寒,江深水浅沙觜乾。

东风日日送行客,我来踏遍江之干。

昨日送客东入浙,今日送客西入湾。

旁人但笑入湾拙,岂料此行人所难。

吾宗豪俊自天赋,已有名字登春官。

功名迫人不肯受,问官乞取三年闲。

尔来政恐未能免,俯首却入樊笼间。

挥金酾酒少时事,一笑昨梦何澜翻。

山中范蠡有孙在,老手未试人所叹。

幡然愿执弟子礼,拿舟自入长阳山。

人言此去几百里,井里萧索惟榛菅。

度君自沮君不顾,学贵就道宁求安。

闻猿莫起欲归想,见山只作为仁看。

但令此志久不堕,九万地里俱平宽。

归期已约槐花熟,努力加餐互相祝。

今年看我亦高飞,明年上林两黄鹄。

拼音

zhèng yuè yǐ nuǎn chūn wú hán,jiāng shēn shuǐ qiǎn shā zī qián。

dōng fēng rì rì sòng xíng kè,wǒ lái tà biàn jiāng zhī gàn。

zuó rì sòng kè dōng rù zhè,jīn rì sòng kè xī rù wān。

páng rén dàn xiào rù wān zhuō,qǐ liào cǐ xíng rén suǒ nán。

wú zōng háo jùn zì tiān fù,yǐ yǒu míng zì dēng chūn guān。

gōng míng pò rén bù kěn shòu,wèn guān qǐ qǔ sān nián xián。

ěr lái zhèng kǒng wèi néng miǎn,fǔ shǒu què rù fán lóng jiān。

huī jīn shāi jiǔ shǎo shí shì,yī xiào zuó mèng hé lán fān。

shān zhōng fàn lí yǒu sūn zài,lǎo shǒu wèi shì rén suǒ tàn。

fān rán yuàn zhí dì zi lǐ,ná zhōu zì rù zhǎng yáng shān。

rén yán cǐ qù jǐ bǎi lǐ,jǐng lǐ xiāo suǒ wéi zhēn jiān。

dù jūn zì jǔ jūn bù gù,xué guì jiù dào níng qiú ān。

wén yuán mò qǐ yù guī xiǎng,jiàn shān zhǐ zuò wèi rén kàn。

dàn lìng cǐ zhì jiǔ bù duò,jiǔ wàn dì lǐ jù píng kuān。

guī qī yǐ yuē huái huā shú,nǔ lì jiā cān hù xiāng zhù。

jīn nián kàn wǒ yì gāo fēi,míng nián shàng lín liǎng huáng gǔ。

作者介绍

项安世

宋 · ? - 1208年

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。

查看全部作品 →