轿中 白玉蟾 宋 红轮荏苒向西颓,笋乘鸱蹲手拄腮。摇兀形神生睡思,按行水石得诗媒。山光走向檐前拱,溪响飞从闼畔来。遥见青山如雪白,心知个是数枝梅。 拼音 hóng lún rěn rǎn xiàng xī tuí,sǔn chéng chī dūn shǒu zhǔ sāi。yáo wù xíng shén shēng shuì sī,àn xíng shuǐ shí dé shī méi。shān guāng zǒu xiàng yán qián gǒng,xī xiǎng fēi cóng tà pàn lái。yáo jiàn qīng shān rú xuě bái,xīn zhī gè shì shù zhī méi。 作者介绍 白 白玉蟾 宋 · 1134年 - 1229年 宋闽清人,家琼州,字白叟,又字如晦,号海琼子,又号海蟾。入道武夷山。初至雷州,继为白氏子,自名白玉蟾。博览众籍,善篆隶草书,工画竹石。宁宗嘉定中诏征赴阙,对称旨,命馆太乙宫。传其常往来名山,神异莫测。诏封紫清道人。有《海琼集》、《道德宝章》、《罗浮山志》。 查看全部作品 →