题三清殿后壁

些儿顽石些儿水,画工撑眸几睥睨。

忽然心孔开一窍,呼吸掇来归幅纸。

白发黄冠逞神通,手把武夷提得起。

大槐宫中作蝼蚁,醒来闻此心豁喜。

芒鞋竹杖一弹指,三十六峰落眉尾。

魏王岂是中秋死,玉骨犹存香迤逦。

八百年来觅只鹤,一举直上三万里。

半杯浇湿曾孙齿,幔亭遗事落人耳。

新村渡头拽转蓬,寒猿声落青烟里。

老松今已几年梢,毛竹于今复生米。

岩上无人花自红,幽鸟自鸣鸣自止。

笑将铁笛起清风,白云飞过看无踪。

夜来月影挂梧桐,莓苔满地绿容容。

丹崖高处药炉空,洞前云深千万重。

我亦偶来还自去,一夜潇潇江上雨。

飞廉怒作满空雪,天柱峰前飞柳絮。

拼音

xiē ér wán shí xiē ér shuǐ,huà gōng chēng móu jǐ pì nì。

hū rán xīn kǒng kāi yī qiào,hū xī duō lái guī fú zhǐ。

bái fā huáng guān chěng shén tōng,shǒu bǎ wǔ yí tí dé qǐ。

dà huái gōng zhōng zuò lóu yǐ,xǐng lái wén cǐ xīn huō xǐ。

máng xié zhú zhàng yī dàn zhǐ,sān shí liù fēng luò méi wěi。

wèi wáng qǐ shì zhōng qiū sǐ,yù gǔ yóu cún xiāng yí lǐ。

bā bǎi nián lái mì zhǐ hè,yī jǔ zhí shàng sān wàn lǐ。

bàn bēi jiāo shī céng sūn chǐ,màn tíng yí shì luò rén ěr。

xīn cūn dù tóu zhuāi zhuǎn péng,hán yuán shēng luò qīng yān lǐ。

lǎo sōng jīn yǐ jǐ nián shāo,máo zhú yú jīn fù shēng mǐ。

yán shàng wú rén huā zì hóng,yōu niǎo zì míng míng zì zhǐ。

xiào jiāng tiě dí qǐ qīng fēng,bái yún fēi guò kàn wú zōng。

yè lái yuè yǐng guà wú tóng,méi tái mǎn dì lǜ róng róng。

dān yá gāo chù yào lú kōng,dòng qián yún shēn qiān wàn zhòng。

wǒ yì ǒu lái hái zì qù,yī yè xiāo xiāo jiāng shàng yǔ。

fēi lián nù zuò mǎn kōng xuě,tiān zhù fēng qián fēi liǔ xù。

作者介绍

白玉蟾

宋 · 1134年 - 1229年

宋闽清人,家琼州,字白叟,又字如晦,号海琼子,又号海蟾。入道武夷山。初至雷州,继为白氏子,自名白玉蟾。博览众籍,善篆隶草书,工画竹石。宁宗嘉定中诏征赴阙,对称旨,命馆太乙宫。传其常往来名山,神异莫测。诏封紫清道人。有《海琼集》、《道德宝章》、《罗浮山志》。

查看全部作品 →