寄沛县梁子高

南海怒蛟三尺角,埋藏水底叹吟呻。

明时直道难干禄,白首躬耕力养亲。

醉读兵韬斗龙豹,闲抽宝剑舞星辰。

茅斋东是留侯庙,定有英灵还往频。

拼音

nán hǎi nù jiāo sān chǐ jiǎo,mái cáng shuǐ dǐ tàn yín shēn。

míng shí zhí dào nán gàn lù,bái shǒu gōng gēng lì yǎng qīn。

zuì dú bīng tāo dòu lóng bào,xián chōu bǎo jiàn wǔ xīng chén。

máo zhāi dōng shì liú hóu miào,dìng yǒu yīng líng hái wǎng pín。

作者介绍

石介

宋 · 1005年 - 1045年

宋兖州奉符人,字守道,一字公操,学者称徂徕先生。仁宗天圣八年进士。历郓州观察推官、南京留守推官,迁镇南节度掌书记。丁忧,躬耕徂徕山下,教授《易经》。服除,入为国子监直讲,从学者甚众。庆历中,荐为太子中允,直集贤院,作《庆历圣德颂》颂扬新政人物。旋通判濮州,未赴卒。为文有气,主张道统文统合一说,反对佛老和骈文。有《徂徕集》。

查看全部作品 →