过魏东郊

全魏地千里,雄大视区宇。

黄河为血脉,太行为筋膂。

地灵育圣贤,土厚含文武。

堂堂柳先生,生下如猛虎。

十三断贼指,闻者皆震怖。

十七著野史,才俊淩迁固。

二十补亡书,辞深续尧禹。

六经皆自晓,不看注与疏。

述作慕仲淹,文章肩韩愈。

下唐二百年,先生固独步。

投篇动范杲,落笔惊王祜。

四方交豪杰,群公走声誉。

一上中高第,数年编士伍。

五命为御史,连出守方土。

事业过皋夔,才能堪相辅。

凤凰世不容,众鸟竞嘲诉。

狱中饥不死,特地生爪距。

貔貅十万师,盟津直北渡。

塞上诸猛将,低头若首鼠。

渴忆海为浆,饥思鳌为脯。

两手拿人肝,大床横牛肚。

一饮酒一石,贼来不怕惧。

帐下立孙吴,樽前坐伊吕。

笑谈韬钤闲,出入经纶务。

匈奴恨未灭,献策言可虏。

幽州恨未复,上书言可取。

好文有太宗,好武有太祖。

先生文武具,命兮竟不遇。

死来三十载,荒草盖坟墓。

四海无英雄,斯文失宗主。

竖子敢颠狂,黠戎敢慢侮。

我思柳先生,涕泪落如雨。

试过魏东郊,寒鸦啼老树。

丈夫肝胆丧,真儒魂魄去。

瓦石固无情,为我亦惨沮。

拼音

quán wèi dì qiān lǐ,xióng dà shì qū yǔ。

huáng hé wèi xuè mài,tài xíng wèi jīn lǚ。

dì líng yù shèng xián,tǔ hòu hán wén wǔ。

táng táng liǔ xiān shēng,shēng xià rú měng hǔ。

shí sān duàn zéi zhǐ,wén zhě jiē zhèn bù。

shí qī zhù yě shǐ,cái jùn líng qiān gù。

èr shí bǔ wáng shū,cí shēn xù yáo yǔ。

liù jīng jiē zì xiǎo,bù kàn zhù yǔ shū。

shù zuò mù zhòng yān,wén zhāng jiān hán yù。

xià táng èr bǎi nián,xiān shēng gù dú bù。

tóu piān dòng fàn gǎo,luò bǐ jīng wáng hù。

sì fāng jiāo háo jié,qún gōng zǒu shēng yù。

yī shàng zhōng gāo dì,shù nián biān shì wǔ。

wǔ mìng wèi yù shǐ,lián chū shǒu fāng tǔ。

shì yè guò gāo kuí,cái néng kān xiāng fǔ。

fèng huáng shì bù róng,zhòng niǎo jìng cháo sù。

yù zhōng jī bù sǐ,tè dì shēng zhǎo jù。

pí xiū shí wàn shī,méng jīn zhí běi dù。

sāi shàng zhū měng jiāng,dī tóu ruò shǒu shǔ。

kě yì hǎi wèi jiāng,jī sī áo wèi pú。

liǎng shǒu ná rén gān,dà chuáng héng niú dù。

yī yǐn jiǔ yī shí,zéi lái bù pà jù。

zhàng xià lì sūn wú,zūn qián zuò yī lǚ。

xiào tán tāo qián xián,chū rù jīng lún wù。

xiōng nú hèn wèi miè,xiàn cè yán kě lǔ。

yōu zhōu hèn wèi fù,shàng shū yán kě qǔ。

hǎo wén yǒu tài zōng,hǎo wǔ yǒu tài zǔ。

xiān shēng wén wǔ jù,mìng xī jìng bù yù。

sǐ lái sān shí zài,huāng cǎo gài fén mù。

sì hǎi wú yīng xióng,sī wén shī zōng zhǔ。

shù zi gǎn diān kuáng,xiá róng gǎn màn wǔ。

wǒ sī liǔ xiān shēng,tì lèi luò rú yǔ。

shì guò wèi dōng jiāo,hán yā tí lǎo shù。

zhàng fū gān dǎn sàng,zhēn rú hún pò qù。

wǎ shí gù wú qíng,wèi wǒ yì cǎn jǔ。

作者介绍

石介

宋 · 1005年 - 1045年

宋兖州奉符人,字守道,一字公操,学者称徂徕先生。仁宗天圣八年进士。历郓州观察推官、南京留守推官,迁镇南节度掌书记。丁忧,躬耕徂徕山下,教授《易经》。服除,入为国子监直讲,从学者甚众。庆历中,荐为太子中允,直集贤院,作《庆历圣德颂》颂扬新政人物。旋通判濮州,未赴卒。为文有气,主张道统文统合一说,反对佛老和骈文。有《徂徕集》。

查看全部作品 →