读韩文

眇焉五帝上,尝观二典辞。

焕乎三王间,尝观二雅诗。

道德既淳厚,声光何葳蕤。

烈烈日精散,闳闳雷声施。

施焉如飞龙,潜焉如蟠螭。

祖述兼宪章,后世唯吾师。

永言二典往,群言或隳离。

亦既二雅末,六义多陵迟。

寥寥千馀年,颠危谁扶持。

揭揭韩先生,雄雄周孔姿。

披榛启其涂,与古相追驰。

沿波穷其源,与道相滨涯。

三坟言其大,十翼畅其微。

先生书之辞,包括无孑遗。

春秋一王法,曲礼三千仪。

先生载于笔,巨细咸羁縻。

杨墨乃沦胥,旷然彰其媸。

佛老亦颠隮,茫然复于夷。

婉婉平蔡画,淮西获以依。

淩淩逐鳄文,潮民蒙其禧。

心将元化合,功与天地齐。

洋洋治世音,磊磊王化基。

悖之则幽厉,顺之则轩羲。

拼音

miǎo yān wǔ dì shàng,cháng guān èr diǎn cí。

huàn hū sān wáng jiān,cháng guān èr yǎ shī。

dào dé jì chún hòu,shēng guāng hé wēi ruí。

liè liè rì jīng sàn,hóng hóng léi shēng shī。

shī yān rú fēi lóng,qián yān rú pán chī。

zǔ shù jiān xiàn zhāng,hòu shì wéi wú shī。

yǒng yán èr diǎn wǎng,qún yán huò huī lí。

yì jì èr yǎ mò,liù yì duō líng chí。

liáo liáo qiān yú nián,diān wēi shuí fú chí。

jiē jiē hán xiān shēng,xióng xióng zhōu kǒng zī。

pī zhēn qǐ qí tú,yǔ gǔ xiāng zhuī chí。

yán bō qióng qí yuán,yǔ dào xiāng bīn yá。

sān fén yán qí dà,shí yì chàng qí wēi。

xiān shēng shū zhī cí,bāo kuò wú jié yí。

chūn qiū yī wáng fǎ,qū lǐ sān qiān yí。

xiān shēng zài yú bǐ,jù xì xián jī mí。

yáng mò nǎi lún xū,kuàng rán zhāng qí chī。

fú lǎo yì diān jī,máng rán fù yú yí。

wǎn wǎn píng cài huà,huái xī huò yǐ yī。

líng líng zhú è wén,cháo mín méng qí xǐ。

xīn jiāng yuán huà hé,gōng yǔ tiān dì qí。

yáng yáng zhì shì yīn,lěi lěi wáng huà jī。

bèi zhī zé yōu lì,shùn zhī zé xuān xī。

作者介绍

石介

宋 · 1005年 - 1045年

宋兖州奉符人,字守道,一字公操,学者称徂徕先生。仁宗天圣八年进士。历郓州观察推官、南京留守推官,迁镇南节度掌书记。丁忧,躬耕徂徕山下,教授《易经》。服除,入为国子监直讲,从学者甚众。庆历中,荐为太子中允,直集贤院,作《庆历圣德颂》颂扬新政人物。旋通判濮州,未赴卒。为文有气,主张道统文统合一说,反对佛老和骈文。有《徂徕集》。

查看全部作品 →