祫享庆成五言二十韵

大飨无先祫,精祠贵必躬。

历朝疑未讲,旷典属今崇。

良月稽冬孟,容台访礼中。

祀期当象闰,位向卒虚东。

太卜诹元日,斋诚俨法宫。

雕舆下丹地,琳馆荐清衷。

雪密人初骇,天高德自通。

阴云成瑞霭,凛色变和风。

世室休严卫,宵衣集庶工。

叙亲昭穆正,合食簋铏丰。

既祼神斯格,居歆庆已蒙。

欢欣流禹律,謦欬入尧聪。

月射千圭白,星辉万燎红。

茨歌将振作,晴旭渐曈昽。

回跸升端阙,群瞻耸上穹。

蕃釐均庙馂,惠泽泰民穷。

孝著钩钤动,恩疏贯索空。

致祥书可信,让美意尔冲。

此协亨嘉会,惭非辅翼功。

唯知献君寿,巍与二仪同。

拼音

dà xiǎng wú xiān xiá,jīng cí guì bì gōng。

lì cháo yí wèi jiǎng,kuàng diǎn shǔ jīn chóng。

liáng yuè jī dōng mèng,róng tái fǎng lǐ zhōng。

sì qī dāng xiàng rùn,wèi xiàng zú xū dōng。

tài bo zōu yuán rì,zhāi chéng yǎn fǎ gōng。

diāo yú xià dān dì,lín guǎn jiàn qīng zhōng。

xuě mì rén chū hài,tiān gāo dé zì tōng。

yīn yún chéng ruì ǎi,lǐn sè biàn hé fēng。

shì shì xiū yán wèi,xiāo yī jí shù gōng。

xù qīn zhāo mù zhèng,hé shí guǐ xíng fēng。

jì guàn shén sī gé,jū xīn qìng yǐ méng。

huān xīn liú yǔ lǜ,qǐng kài rù yáo cōng。

yuè shè qiān guī bái,xīng huī wàn liáo hóng。

cí gē jiāng zhèn zuò,qíng xù jiàn tóng lóng。

huí bì shēng duān quē,qún zhān sǒng shàng qióng。

fān lí jūn miào jùn,huì zé tài mín qióng。

xiào zhù gōu qián dòng,ēn shū guàn suǒ kōng。

zhì xiáng shū kě xìn,ràng měi yì ěr chōng。

cǐ xié hēng jiā huì,cán fēi fǔ yì gōng。

wéi zhī xiàn jūn shòu,wēi yǔ èr yí tóng。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →