乙巳郊礼庆成五言二十韵

尧历方归圣,虞琴始就声。

不先惟帝飨,孰见事天明。

谷旦诹阳复,鸿仪备吉行。

宸襟正祗谨,阴孽忽孳萌。

淫雨频兴阵,寒花几坠琼。

多言摇改卜,上意益专精。

宗社敷冥祐,穹苍答至诚。

斗收连日晦,并与祀时晴。

待晓披阊阖,凝旒下紫清。

真廷陈洁馔,亲庙展嘉牲。

爱旭辉黄道,非烟护彩城。

旌旗停藻卫,铙吹起严更。

冕服祛繁饰,坛壝即自成。

晶荧奠琮璧,和雅荐英茎。

继志还虚次,尊神戒侧迎。

千龄俄受胙,万乘已旋衡。

峣阙层霄迥,通衢众目倾。

疏刑空犴狱,霈泽浃寰瀛。

统业恢长治,生灵入太平。

因知却徽号,传迹固难名。

拼音

yáo lì fāng guī shèng,yú qín shǐ jiù shēng。

bù xiān wéi dì xiǎng,shú jiàn shì tiān míng。

gǔ dàn zōu yáng fù,hóng yí bèi jí xíng。

chén jīn zhèng zhī jǐn,yīn niè hū zī méng。

yín yǔ pín xīng zhèn,hán huā jǐ zhuì qióng。

duō yán yáo gǎi bo,shàng yì yì zhuān jīng。

zōng shè fū míng yòu,qióng cāng dá zhì chéng。

dòu shōu lián rì huì,bìng yǔ sì shí qíng。

dài xiǎo pī chāng hé,níng liú xià zǐ qīng。

zhēn tíng chén jié zhuàn,qīn miào zhǎn jiā shēng。

ài xù huī huáng dào,fēi yān hù cǎi chéng。

jīng qí tíng zǎo wèi,náo chuī qǐ yán gèng。

miǎn fú qū fán shì,tán wěi jí zì chéng。

jīng yíng diàn cóng bì,hé yǎ jiàn yīng jīng。

jì zhì hái xū cì,zūn shén jiè cè yíng。

qiān líng é shòu zuò,wàn chéng yǐ xuán héng。

yáo quē céng xiāo jiǒng,tōng qú zhòng mù qīng。

shū xíng kōng àn yù,pèi zé jiā huán yíng。

tǒng yè huī zhǎng zhì,shēng líng rù tài píng。

yīn zhī què huī hào,chuán jì gù nán míng。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →