广陵大雪

淮南常岁冬犹燠,今年阴沴何严酷。

黑云漫天一月昏,大雪飞扬平压屋。

风力轩号助其势,摆撼琳琅摧冻木。

通宵彻昼不暂停,堆积楼台满溪谷。

有时造出可怜态,柳絮梨花乱纷扑。

乘温变化雨声来,度日阶庭恣淋漉。

几萦寒霰不成丝,骤集疏檐还挂瀑。

蛰蛙得意欲跳掷,幽鹭无情成挫辱。

罾鱼江叟冰透蓑,卖炭野翁泥没辐。

闾阎细民诚可哀,三市不喧游手束。

牛衣破解突无烟,饿犬声微饥子哭。

我闻上天主时泽,亦有常数滋农谷。

膏润均于一岁中,是谓年丰调玉烛。

此来盛冬过尔多,却虑麦秋欠沾足。

太守忧民仰天祝,愿曙氛霾看晴旭。

望晴不晴无奈何,拥被醉眠头更缩。

拼音

huái nán cháng suì dōng yóu yù,jīn nián yīn lì hé yán kù。

hēi yún màn tiān yī yuè hūn,dà xuě fēi yáng píng yā wū。

fēng lì xuān hào zhù qí shì,bǎi hàn lín láng cuī dòng mù。

tōng xiāo chè zhòu bù zàn tíng,duī jī lóu tái mǎn xī gǔ。

yǒu shí zào chū kě lián tài,liǔ xù lí huā luàn fēn pū。

chéng wēn biàn huà yǔ shēng lái,dù rì jiē tíng zì lín lù。

jǐ yíng hán xiàn bù chéng sī,zhòu jí shū yán hái guà pù。

zhé wā dé yì yù tiào zhì,yōu lù wú qíng chéng cuò rǔ。

zēng yú jiāng sǒu bīng tòu suō,mài tàn yě wēng ní méi fú。

lǘ yán xì mín chéng kě āi,sān shì bù xuān yóu shǒu shù。

niú yī pò jiě tū wú yān,è quǎn shēng wēi jī zi kū。

wǒ wén shàng tiān zhǔ shí zé,yì yǒu cháng shù zī nóng gǔ。

gāo rùn jūn yú yī suì zhōng,shì wèi nián fēng diào yù zhú。

cǐ lái shèng dōng guò ěr duō,què lǜ mài qiū qiàn zhān zú。

tài shǒu yōu mín yǎng tiān zhù,yuàn shǔ fēn mái kàn qíng xù。

wàng qíng bù qíng wú nài hé,yōng bèi zuì mián tóu gèng suō。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →