答袁陟节推游禅智寺

春去惜馀景,偶来郊外观。

芜城千古恨,一顾殊悲酸。

荒祠枕大道,尚记吴城邗。

远近绿阴合,水衬红荚残。

陇麦齐若剪,随风卷波澜。

罢农喜有望,守臣心粗宽。

萧疏禅智寺,坏址不甚完。

丛花乱芍药,篱竹摧琅玕。

空有亭亭柏,成行如笔端。

供帐具朝膳,僚寀成清欢。

小杜诗板暗,乐石曾未刊。

乘兴诣茶圃,百步登平峦。

摘焙试烹啜,甘挹零露漙。

午过倦微暑,堤路腾归鞍。

天子忧岁旱,引咎古所难。

列郡承新诏,朝夕弗敢安。

况此行春意,固不在游盘。

朝廷责吏治,莫若久其官。

政和气亦应,灾沴无由干。

愿循三载旧,庶几酬素餐。

拼音

chūn qù xī yú jǐng,ǒu lái jiāo wài guān。

wú chéng qiān gǔ hèn,yī gù shū bēi suān。

huāng cí zhěn dà dào,shàng jì wú chéng hán。

yuǎn jìn lǜ yīn hé,shuǐ chèn hóng jiá cán。

lǒng mài qí ruò jiǎn,suí fēng juǎn bō lán。

bà nóng xǐ yǒu wàng,shǒu chén xīn cū kuān。

xiāo shū chán zhì sì,huài zhǐ bù shén wán。

cóng huā luàn sháo yào,lí zhú cuī láng gān。

kōng yǒu tíng tíng bǎi,chéng xíng rú bǐ duān。

gōng zhàng jù cháo shàn,liáo cǎi chéng qīng huān。

xiǎo dù shī bǎn àn,lè shí céng wèi kān。

chéng xīng yì chá pǔ,bǎi bù dēng píng luán。

zhāi bèi shì pēng chuài,gān yì líng lù tuán。

wǔ guò juàn wēi shǔ,dī lù téng guī ān。

tiān zi yōu suì hàn,yǐn jiù gǔ suǒ nán。

liè jùn chéng xīn zhào,cháo xī fú gǎn ān。

kuàng cǐ xíng chūn yì,gù bù zài yóu pán。

cháo tíng zé lì zhì,mò ruò jiǔ qí guān。

zhèng hé qì yì yīng,zāi lì wú yóu gàn。

yuàn xún sān zài jiù,shù jǐ chóu sù cān。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →