和袁陟节推龙兴寺芍药

广陵芍药真奇差,名与洛花相上天。

洛花年来品格卑,所在随人趁高价。

接头著处骋新妍,轻去本根无顾藉。

不论姚花与魏花,只供俗目陪妖姹。

广陵之花性绝高,得地不移归造化。

大豪人力或强迁,费尽雍培无艳冶。

东君固是花之主,千苞万萼从荣谢。

似矫东君泛爱心,枉杀春风不肯嫁。

遂令天下走香名,仿佛丹青竞夸诧。

以此扬花较洛花,自合扬花推定霸。

其间绝色可粗陈,天工着意诚堪讶。

仙家冠子镂红云,金线妆治无匹亚。

旋心体弱不胜枝,宝髻攲斜犹堕马。

冰雪肌肤一缬斑,新试守宫明似赭。

双头两两最多情,象物更呈鞍面窊。

楼子亭亭欠姿媚,特有怪状堪图写。

见者方知画不真,未见直疑传者诈。

前贤大欲巧赋咏,片言未出心先怕。

天上人间少其比,不似馀芳资假借。

我来淮海涉三春,三访龙兴旧僧舍。

问得龙兴好事僧,每岁看承不敢暇。

后园栽植虽甚蕃,及见花成由取舍。

出群标致必惊人,方徙矮坛临大厦。

客来只见轩槛前,国艳天姿相照射。

因知灵种本自然,须凭精识能陶冶。

君子果有育材心,请视维扬种花者。

拼音

guǎng líng sháo yào zhēn qí chà,míng yǔ luò huā xiāng shàng tiān。

luò huā nián lái pǐn gé bēi,suǒ zài suí rén chèn gāo jià。

jiē tóu zhù chù chěng xīn yán,qīng qù běn gēn wú gù jí。

bù lùn yáo huā yǔ wèi huā,zhǐ gōng sú mù péi yāo chà。

guǎng líng zhī huā xìng jué gāo,dé dì bù yí guī zào huà。

dà háo rén lì huò qiáng qiān,fèi jǐn yōng péi wú yàn yě。

dōng jūn gù shì huā zhī zhǔ,qiān bāo wàn è cóng róng xiè。

shì jiǎo dōng jūn fàn ài xīn,wǎng shā chūn fēng bù kěn jià。

suì lìng tiān xià zǒu xiāng míng,fǎng fú dān qīng jìng kuā chà。

yǐ cǐ yáng huā jiào luò huā,zì hé yáng huā tuī dìng bà。

qí jiān jué sè kě cū chén,tiān gōng zhe yì chéng kān yà。

xiān jiā guān zi lòu hóng yún,jīn xiàn zhuāng zhì wú pǐ yà。

xuán xīn tǐ ruò bù shèng zhī,bǎo jì qī xié yóu duò mǎ。

bīng xuě jī fū yī xié bān,xīn shì shǒu gōng míng shì zhě。

shuāng tóu liǎng liǎng zuì duō qíng,xiàng wù gèng chéng ān miàn wā。

lóu zi tíng tíng qiàn zī mèi,tè yǒu guài zhuàng kān tú xiě。

jiàn zhě fāng zhī huà bù zhēn,wèi jiàn zhí yí chuán zhě zhà。

qián xián dà yù qiǎo fù yǒng,piàn yán wèi chū xīn xiān pà。

tiān shàng rén jiān shǎo qí bǐ,bù shì yú fāng zī jiǎ jiè。

wǒ lái huái hǎi shè sān chūn,sān fǎng lóng xīng jiù sēng shě。

wèn dé lóng xīng hǎo shì sēng,měi suì kàn chéng bù gǎn xiá。

hòu yuán zāi zhí suī shén fān,jí jiàn huā chéng yóu qǔ shě。

chū qún biāo zhì bì jīng rén,fāng xǐ ǎi tán lín dà shà。

kè lái zhǐ jiàn xuān kǎn qián,guó yàn tiān zī xiāng zhào shè。

yīn zhī líng zhǒng běn zì rán,xū píng jīng shí néng táo yě。

jūn zi guǒ yǒu yù cái xīn,qǐng shì wéi yáng zhǒng huā zhě。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →