安正堂

公居胡葺为,非事土木盛。

湫陋必气郁,爽垲则神莹。

全魏今别都,地总北道胜。

轺传既旁午,牒诉亦纷竞。

惟日过目前,岂暇图休静。

因仍府舍间,敝坏殊不称。

兹余忝帅守,上责赋荒政。

无术济饥流,感速赖仁圣。

连书大有年,愁戚变讴咏。

渐舒绥集劳,犹治淹痼病。

颐生择所宜,宴息务清迥。

乘闲新此堂,庶用安吾正。

汝正果何如,自得本天性。

进特仗孤忠,退免全刚劲。

内确信吾守,外一归诸命。

安然而处思,吾宇甚泰定。

诗酒延嘉宾,二战或酣醟。

笙歌乐良辰,高郢下淫郑。

射圃夹群芳,角妙资豪兴。

所适敢专享,意实在遐夐。

继来皆钜公,同调决相应。

从容坐镇馀,浩气端而挺。

将宁道德渊,谅悉欣流泳。

知不废吾堂,是可以前庆。

拼音

gōng jū hú qì wèi,fēi shì tǔ mù shèng。

jiǎo lòu bì qì yù,shuǎng kǎi zé shén yíng。

quán wèi jīn bié dōu,dì zǒng běi dào shèng。

yáo chuán jì páng wǔ,dié sù yì fēn jìng。

wéi rì guò mù qián,qǐ xiá tú xiū jìng。

yīn réng fǔ shě jiān,bì huài shū bù chēng。

zī yú tiǎn shuài shǒu,shàng zé fù huāng zhèng。

wú shù jì jī liú,gǎn sù lài rén shèng。

lián shū dà yǒu nián,chóu qī biàn ōu yǒng。

jiàn shū suí jí láo,yóu zhì yān gù bìng。

yí shēng zé suǒ yí,yàn xī wù qīng jiǒng。

chéng xián xīn cǐ táng,shù yòng ān wú zhèng。

rǔ zhèng guǒ hé rú,zì dé běn tiān xìng。

jìn tè zhàng gū zhōng,tuì miǎn quán gāng jìn。

nèi què xìn wú shǒu,wài yī guī zhū mìng。

ān rán ér chù sī,wú yǔ shén tài dìng。

shī jiǔ yán jiā bīn,èr zhàn huò hān yòng。

shēng gē lè liáng chén,gāo yǐng xià yín zhèng。

shè pǔ jiā qún fāng,jiǎo miào zī háo xīng。

suǒ shì gǎn zhuān xiǎng,yì shí zài xiá xiòng。

jì lái jiē jù gōng,tóng diào jué xiāng yīng。

cóng róng zuò zhèn yú,hào qì duān ér tǐng。

jiāng níng dào dé yuān,liàng xī xīn liú yǒng。

zhī bù fèi wú táng,shì kě yǐ qián qìng。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →