拟古十三首行行重行行

冉冉孤生竹,成阴幽谷中。

聿来君子室,葛藟施乔松。

乔松千百寻,攀附犹可穷。

思君江水深,褰裳难往从。

同心而偏栖,愧彼摩霄鸿。

灼灼芙蓉花,凌波媚芳风。

非不努力爱,秋至无归鸿。

昔盟傥不寒,谁叹久西东。

拼音

rǎn rǎn gū shēng zhú,chéng yīn yōu gǔ zhōng。

yù lái jūn zi shì,gé lěi shī qiáo sōng。

qiáo sōng qiān bǎi xún,pān fù yóu kě qióng。

sī jūn jiāng shuǐ shēn,qiān shang nán wǎng cóng。

tóng xīn ér piān qī,kuì bǐ mó xiāo hóng。

zhuó zhuó fú róng huā,líng bō mèi fāng fēng。

fēi bù nǔ lì ài,qiū zhì wú guī hóng。

xī méng tǎng bù hán,shuí tàn jiǔ xī dōng。

作者介绍

洪适

宋 · 1117年 - 1184年

宋饶州鄱阳人,字景伯,号盘洲。洪皓长子。以荫补修职郎。高宗绍兴十二年中博学宏词科。以父忤秦桧,出通判台州。桧死,起知荆门军、徽州,寻提举江东路常平茶盐,首言役法不均之弊。孝宗时历司农少卿、翰林学士兼中书舍人、参知政事,官至同中书门平章事,兼枢密使。居相位三月罢去,提举宫观。卒谥文惠。好收藏金石拓本,并据以證史传之误。有《隶释》、《隶续》、《盘洲文集》等。

查看全部作品 →