次韵陈体仁惠诗并示游山诗卷

人生名利场,羁绊无休假。

沉迷雁鹜行,梦寐鸡豚社。

见谓游子欺,更防官长骂。

何如山中乐,松窗肆嘉话。

陈侯青云客,英声蜚日下。

当年金马门,掉鞅示闲暇。

小试芙蓉池,未整骊驹驾。

台岳十日行,樛萝若相迓。

来归探古囊,篇篇可图画。

倾耳金石声,郑卫敢争霸。

拼音

rén shēng míng lì chǎng,jī bàn wú xiū jiǎ。

chén mí yàn wù xíng,mèng mèi jī tún shè。

jiàn wèi yóu zi qī,gèng fáng guān zhǎng mà。

hé rú shān zhōng lè,sōng chuāng sì jiā huà。

chén hóu qīng yún kè,yīng shēng fēi rì xià。

dāng nián jīn mǎ mén,diào yāng shì xián xiá。

xiǎo shì fú róng chí,wèi zhěng lí jū jià。

tái yuè shí rì xíng,jiū luó ruò xiāng yà。

lái guī tàn gǔ náng,piān piān kě tú huà。

qīng ěr jīn shí shēng,zhèng wèi gǎn zhēng bà。

作者介绍

洪适

宋 · 1117年 - 1184年

宋饶州鄱阳人,字景伯,号盘洲。洪皓长子。以荫补修职郎。高宗绍兴十二年中博学宏词科。以父忤秦桧,出通判台州。桧死,起知荆门军、徽州,寻提举江东路常平茶盐,首言役法不均之弊。孝宗时历司农少卿、翰林学士兼中书舍人、参知政事,官至同中书门平章事,兼枢密使。居相位三月罢去,提举宫观。卒谥文惠。好收藏金石拓本,并据以證史传之误。有《隶释》、《隶续》、《盘洲文集》等。

查看全部作品 →