曹娥庙一首 王阮 宋 英哉神女此江干,德与馀姚舜一般。碧草凄凄埋玉冷,清风凛凛矗天寒。求生古患为仁害,处死今知得所难。我自裴徊不忍去,非干潮小故盘桓。 拼音 yīng zāi shén nǚ cǐ jiāng gàn,dé yǔ yú yáo shùn yī bān。bì cǎo qī qī mái yù lěng,qīng fēng lǐn lǐn chù tiān hán。qiú shēng gǔ huàn wèi rén hài,chù sǐ jīn zhī dé suǒ nán。wǒ zì péi huái bù rěn qù,fēi gàn cháo xiǎo gù pán huán。 作者介绍 王 王阮 宋 · ? - 1208年 宋江州德安人,字南卿。王韶曾孙。孝宗隆兴元年进士。对策极言迁都建康以图进取。光宗绍熙中知濠州,整修战备,金人不敢犯。改知抚州。韩侂胄闻其名,特命入奏,诱以美官,遭拒大怒,批旨予祠。归隐庐山以终。有《义丰集》。 查看全部作品 →